A Father's Love (2/3)

335 19 2
                                        

Chapter 2 : Recovery.

Tony đã phải làm nhiều thứ để đưa Peter tới đó, và Peter cảm ơn anh hết lần này tới lần khác. Cậu phải ở đó như một người nhện thay vì Peter Parker.

"Cảm ơn chú Stark." Cậu lại nói.

"Được rồi nhện con, ta chỉ...ta chỉ muốn cậu gặp anh ấy - để anh ấy gặp cậu. Cậu biết đấy, anh ấy tìm cậu đầu tiên ngay khi tỉnh dậy," Tony nói.

"Con ư?"

"Anh ấy muốn biết cậu đang ở đâu - nếu cậu ổn," Tony nói.

"Chú ấy không sao chứ ạ?" Peter hỏi.

"Cậu sẽ gặp anh ấy sớm thôi, được rồi." Tony nói. Peter bước vào, và nhanh chóng bị bao vây bởi đám đông. Cậu siết chặt tay, Tony dùng bản thân để chặn đám đông giúp Peter vượt qua. Cậu chạy đến thang máu. Cậu cầm cái thẻ mà Tony đã viết số tầng và số phòng. Cậu đi qua các hội trường, đi xuống. Cậu va vào một y tá.

"Oh! Xin lỗi, lỗi của tôi," cậu nhẹ nhàng nói.

"Không sao," cô ấy nói. "Oh woah! Người nhện."

"Heh, vâng tôi chỉ là người nhện hàng xóm thân thiện thôi."

"Anh tới đây gặp Dr. Strange phải không?"

"Vâng," Peter nói.

"Đây, đi theo tôi," cô nói.

"Oh, cảm ơn cô," Peter mỉm cười. Họ đi qua hành lang tới phòng của Stephen. "Cảm ơn cô nhiều," Peter nói.

"Không có gì, bé con," cô nói. Peter bước vào một cách chậm rãi, tim anh đập nhẹ. Gã được nhấc khỏi giường một chút, được treo lên để tránh chạm vào vết thương. Peter ngồi xuống và đợi, cậu không muốn đánh thức Stephen. Peter thở dài, cả buồn bã và nhẹ nhõm. Cậu muốn Stephen thức dậy và đi lại nhưng điều đó là vô lý. Xậu cảm thấy nhẹ nhõm vì Stephen còn sống và gã dường như không quá đau đớn. Bác ben đã bị đau. Quá nhiều nỗi đau. Cậu cố gắng bình tĩnh lại, hít sâu hơn và đếm. Hít vào. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy. Việc đếm số của cậu bắt đầu ổn định nhịp tin và cậu nghiến răng. Peter tập trung vào hơi thở, ngừng đếm.

"Peter?" Peter thở ngắt quãng và mở mắt. "Cậu ổn chứ?" Stephen hỏi.

"Huh? Vâng, con ổn, chỉ là - con nhắm mắt và con không biết chú tỉnh dậy," cậu nhẹ nhàng nói. "Chú thế nào rồi?"

"Ta ổn," Stephen nói. "Ta sẽ ổn thôi," gã hứa. Gã nhắm mắt lại một chút. "Ta mừng là cậu không sao."

"Con không sao ư? Chú đã bị bắn!"

"Cũng đáng mà," Stephen nói, mỉm cười.

"Nhưng tại sao chứ?"

"Để bảo vệ cậu," Stephen nói.

"Con không muốn chú chết vì bảo vệ con!" Peter hét lên.

'"Ta không - Peter ta không - ta sẽ không-"

"Con không thể làm điều này lần nào nữa" Peter rên rỉ. "Con cũng không muốn mất chú-"

"Cậu sẽ không mất ta, Peter," Stephen nói.

"Gần như vậy rồi!" Peter nói, khua tay trong phòng.

"Peter - ta...Peter, ta hiểu sao cậu buồn, cậu đúng, nhưng ta sẽ không để điều đó xảy ra với cậu. Thông thường ta sẽ tìm cách bảo vệ cậu mà không làm mình bị thương, nhưng ta chỉ không có thời gian để suy nghĩ."

IronStrange TransfictionNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ