26

613 66 4
                                    

Bởi vì phòng thi nằm ngược hướng nhau nên hôm sau Kim Mingyu và Xu Minghao xuất phát cùng lúc, ra cổng tiểu khu bắt xe taxi chạy về hai hướng khác nhau, từng người tự đến phòng thi.

Rốt cuộc sau nhiều năm Xu Minghao cũng không cần phải tính xem phải viết sai bao nhiêu đáp án để đạt điểm trung bình nữa, sau khi làm bài xong chỉ cần kiểm tra lại vài lần, cố gắng bảo đảm không còn chút sai sót nào. Làm toán xong Xu Minghao đã biết ngay điểm chuẩn năm nay nhất định sẽ thấp nhất trong mấy năm gần nay, đề cực kỳ khó, trước giờ cậu làm bài ít nhất cũng còn bốn mươi phút để kiểm tra, vậy mà lần này chỉ dư có hai mươi phút, có điều với cậu mà nói cũng đủ rồi.

Thi xong ngày thứ nhất, Xu Minghao về tới nhà thì Kim Mingyu vẫn còn chưa thấy. Từ nơi anh thi về đến đây phải qua một cái chợ rất lớn, chỗ này hiện giờ đang là lúc kẹt xe. Park Haemi bưng quả dưa hấu đã cắt sẵn ra, không dám hỏi Xu Minghao thi thế nào, sợ ảnh hưởng đến tâm trạng cậu, chỉ căn dặn cậu đi tắm rửa nghỉ ngơi một lát.

Ngược lại Xu Minghao cũng không cảm thấy mệt, chào hỏi người lớn xong liền vào phòng ngủ xem lại những chỗ làm sai.

"Minghao, Minghao? Tỉnh lại đi!" Kim Mingyu ngồi bên mép giường, không ngừng gọi Xu Minghao đang nắm chặt ga trải giường nói mớ lung tung. Sau khi về nhà anh vào phòng ngủ tìm cậu ngay, nào ngờ vừa mở cửa ra lại thấy cậu nằm lệch trên giường giãy giụa, dường như đang bị vây trong đau khổ không thoát ra được.

Kim Mingyu kêu vài tiếng liên tục mà không đánh thức nổi Xu Minghao, cuối cùng đành vỗ nhẹ lòng bàn tay lên má cậu, "Minghao!" Vỗ tới mấy lần cậu mới mở mắt ra thở dốc nhìn Kim Mingyu, thật lâu sau đó lại ngồi dậy ôm lấy anh.

Kim Mingyu vỗ vỗ lưng cậu, "Sao vậy? Gặp ác mộng à?"

Xu Minghao vẫn cứ trơ mắt nhìn, trong cơn mơ cậu gọi luôn mồm, hiện giờ tỉnh rồi lại không phát ra được tiếng nào, chỉ dùng sức ôm Kim Mingyu thật chặt, lo sợ rằng anh sẽ giống như trong giấc mơ vừa rồi, không quay đầu lại càng chạy càng xa.

Kim Mingyu dùng ngón tay cái vuốt ve sau gáy cậu hỏi, "Mơ thấy gì? Sợ đến mức này."

Mấy phút sau giọng nói của Xu Minghao mới khẽ phát ra từ bả vai Kim Mingyu, "Mơ thấy... Thôi, giấc mơ đều ngược lại, không nói đâu."

Kim Mingyu nhìn cậu ôm mình không muốn buông tay, đoán được giấc mơ kia hơn phân nửa là có liên quan đến mình, động viên nói, "Cơm tối xong rồi, ra ăn đi."

Vật lý là môn Xu Minghao giỏi nhất, sau khi thi xong cậu cảm thấy mình phát huy không tệ, so với trình độ thường ngày còn tốt hơn. Buổi trưa cậu và Kim Mingyu ngủ trong phòng mình, đồng hồ báo thức vang lên Xu Minghao liền mở mắt. Cậu không sao ngủ được, có điều cũng chẳng đáng kể, thành tích môn tiếng anh của cậu vẫn rất ổn định, không cần biết trạng thái tốt hay xấu.

Hai người rửa mặt xong ngồi uống nước trong phòng khách, Kim Minguk dặn dò, "Đừng xem thường, trước đây ba dạy qua không ít học sinh giỏi, cuối cùng khi thi đại học lại lơ là một chút, cảm thấy tiếng anh chính là môn không bao giờ nảy sinh vấn đề, kết quả thành tích đưa ra chính là bị môn này kéo chân lại."

[gyuhao] hình bóngNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ