Chương 17+18

312 21 0
                                    

CHƯƠNG 17:ĐƯA NGƯƠI XUỐNG ĐỊA NGỤC.
Mùng một tháng năm, Lâm Duẫn Nhi dậy từ sáng sớm, mặc một bộ váy màu xanh nhạt, không có trang điểm nhiều, chỉ trang điểm qua loa, cũng khiến cho Nguyệt Lan và Mộc Tê khen ngợi không ngớt.

“Ừ, hôm nay coi như có phần đoan trang.” Nhìn bộ dáng kích động của Nguyệt Lan cùng Mộc Tê, Thương Y không cho là đúng. Trời biết trong lòng hắn cũng thấy rất đẹp.
Lâm Duẫn Nhi căn dặn việc với Thương Y xong, liền vịn vào tay Mộc Tê đi ra ngoài.

Ngoài cửa phủ, Lâm Châu Huyền đang đứng chờ, chiếc kiệu màu hồng phấn dừng ngay trước cửa.

“Tam muội, cuối cùng muội cũng tới rồi.” Lâm Châu Huyền kéo tay Lâm Duẫn Nhi, cười nói, “Đi thôi, đừng để Lục vương gia phải chờ.”
“So với muội tỷ còn vội vã hơn nhỉ, không phải tỷ thích Lục vương gia chứ?” Lâm Duẫn Nhi ngây ngô nói.

“Đừng nói lung tung.” Trong mắt Lâm Châu Huyền có chút bối rối, nhưng nhìn thấy bộ dáng ngây ngô của Lâm Duẫn Nhi, so với nàng chẳng là gì cả, cũng không để trong lòng.
Lâm Duẫn Nhi như già Lưu bước vào Đại Quan Viên, không ngừng vén rèm lên, vui vẻ nhìn khung cảnh náo nhiệt ngoài đường. Một cỗ kiệu khác cũng đi sát bên cạnh kiệu phủ thừa tướng, vị tiểu thư kia vén rèm mỉm cười với Lâm Duẫn Nhi.
Lâm Duẫn Nhi choáng váng, đó là Chu Tuyết Tranh. Kiếp trước, vì Ngô Thế Hiên, Chu Tuyết Tranh đã gây cho nàng không ít phiền toái. Vẻ đẹp của Chu Tuyết Tranh trong thành ai cũng biết đến, chỉ tiếc năm năm trước, bị đưa tới chùa Thiên Thai cầu phúc cho Thái hậu. Chu Tuyết Tranh là trưởng nữ của Chu thái phó, em trai của Chu thái phi, chuyện Thái hậu cầu phúc, vốn là nhắm vào nhà họ Chu, bởi vậy lúc Chu Tuyết Tranh mới có mười một tuổi đã phải đi. Hiện tại hoàng đế hạ lệnh cho các thiếu nữ tới chùa cầu phúc đều được trở về nhà lập gia đình, Chu Tuyết Tranh mới có cơ hội trở về.
Chu Tuyết Tranh hướng về phía Lâm Duẫn Nhi gật đầu, dặn dò nô tỳ bên ngoài kiệu: “Đi hỏi thăm một chút xem vị tiểu thư kia là người phủ nào.” Chu Tuyết Tranh vân vê chiếc khăn, âm thầm suy nghĩ, năm năm, mọi thứ thay đổi rất nhiều, nàng ta thế nhưng không nhớ nỗi đã từng gặp qua vị tiểu thư kia. Không biết Thiên ca ca, có thay đổi hay không? Nhớ tới khuôn mặt Ngô Thế Huân, Chu Tuyết Tranh không khỏi mỉm cười.
Bỗng nhiên kiệu quẹo vào một ngõ tắt nhỏ cũ nát, Lâm Duẫn Nhi bám lấy tay Lâm Châu Huyền, khẽ hỏi: “Tỷ tỷ, thế này là thế nào? Có phải đi nhầm đường không, không có một bóng người, Nhi nhi sợ.”
Lâm Châu Huyền cười lạnh: “Nhi nhi đừng sợ, con đường này ngắn hơn. Ta sợ vương gia phải chờ lâu, nên đã lệnh cho bọn họ đi đường tắt.”

“Vậy à, đường này là đường gì? Từ trước tới giờ Nhi nhi chưa từng đi qua.” Lâm Duẫn Nhi dịch người về phía Lâm Châu Huyền.
“Đường này là đường…” Nụ cười trên khuôn mặt Lâm Châu Huyền càng thêm sâu đậm, “ Đường âm phủ!”

“A!” Lâm Duẫn Nhi sợ hãi hét lên, “Cái tên thật đáng sợ, tỷ tỷ, chúng ta đừng đi đường này nữa.”

“Kêu la cái gì?” Lâm Châu Huyền tức giận nhìn Lâm Duẫn Nhi, “Không đi tiếp, làm sao có thể đưa ngươi xuống địa ngục? Còn không ra tay!”
Bỗng nhiên, mười mấy người mặc áo đen từ ngõ nhỏ xông ra, trong nháy mắt bắt Lâm Duẫn Nhi cùng Mộc Tê.

Lâm Duẫn NhiNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ