Chapter 2.2 : Chaos ordered, order chaotic

640 96 2
                                        


Đã là tháng thứ tám rồi. Nửa năm trôi đi, người bạn đồng hành duy nhất trụ lại là Minseok.

Minseok cũng xuất thân từ Busan. Y lớn hơn Jimin bốn năm tuổi và từng học chung trường với chàng trai, khi Jimin loắt choắt mới lớn. Y nộp đơn xin vào làm, những ấn tượng khi tiếp xúc với Minseok trước đây ùa về trong tâm trí anh, đầy sự lương thiện thuần khiết, nhưng vẫn vô cùng gai góc và trưởng thành trước từng cơn bão của cuộc đời. Anh nói với cha rằng, anh muốn giữ Minseok bên cạnh mình. Y xuất hiện, hai bên nhanh chóng chấp nhận – thật là một loại giải vây cho ngài Park khi thực sự nghĩ rằng đứa con mình đã vô phương cứu chữa.

Hai chàng trai đang ngồi bên bàn chơi bi-a khi chuông cửa đột ngột reo vang.

Minseok đặt cây cơ xuống và đi vòng quanh bàn đấu, nắm lấy tay cầm phía sau chiếc xe lăn. Y đẩy Jimin ngược lên trên con dốc nhỏ, để anh ngồi lại trong phòng khách chờ đợi, bản thân thì ra mở cửa. Anh ló đầu sang bên cạnh điều dưỡng viên của mình để nhìn thấy một chàng trai trẻ tuổi, mặc đồ tối màu, kéo theo sau một chiếc vali và một chiếc túi to sụ. Jimin mất một lúc lâu để nhận ra người kia là ai và khi đã biết rõ, anh cảm nhận được bụng mình sôi sục khó chịu.

Anh đã thấy Jeon Jeongguk trên truyền hình nhiều lần. Cậu ta là đấu sĩ, nhỉ? Thân hình cậu đúng là chỗ nào ra chỗ nấy đấy, cơ bắp và tiêu chuẩn của vận động viên thể hình. Thành thực, Jimin khá là hâm mộ. Anh từng dành thời gian và thưởng thức cách Jeongguk đấm vào mặt người khác với bàn tay của cậu. Và nhiều lúc, anh sẽ lùng sục trên Google những hình ảnh về chàng trai con mẹ nó nóng bỏng ấy. Nhưng đó là của trước kia. Giờ thì Jeongguk ở ngay trước bậc thềm của anh, trông thật lạc lõng biết bao.

Điều cuối cùng Jimin biết về vị kia chính là vụ lùm xùm với chất kích thích. Cũng dễ hiểu, đây là lí do mà cậu không tham gia các giải đấu khác sau khi chiến thắng đại diện của Hoa Kì trong hạng đấu bán trung. Steroids, Jimin nghĩ, thật là một cái cớ quá đỗi lố bịch. Jeongguk đáng ra đã có thể kiểm tra sức khoẻ để dập tắt mấy tin đồn ấy đi, lạ lùng thay, cậu ta chẳng làm.

Vài phút trao đổi trôi qua, Minseok bước lại vào trong nhà và hướng tới nơi Jimin vẫn đang lặng im. Jeongguk theo sau, để lại hành lí của mình bên lối vào. Minseok cúi xuống, nhỏ nhẹ nói với anh, "Bố em đưa cậu ta tới. Cậu ta là nhà vật lí trị liệu của em, hay là huấn luyện viên gì đó," y giải thích; trông có vẻ thật lo lắng về cách mà Jimin sẽ phản ứng.

Sự thật là Jimin cũng chẳng quá giận dữ, nhưng lại khó chịu thì đúng hơn. Tại sao Jeon Jeongguk lại ở đây, làm cái trò này cơ chứ? Chàng vũ công vô cùng thẳng thắn khi vị võ sĩ ngồi xuống trước mặt anh, trên bộ ghế bành lớn. "Vậy, liệu cậu đến đây để làm từ thiện à? Tại vì, cậu biết đấy, chắc hẳn là lương tâm của cậu cũng phải giảm cả tấn sau khi đã gian lận trong một giải đấu quốc tế." Một bên lông mày anh nhướn cao, liếc nhìn cậu bé đang yên vị bên kia. Anh cảm nhận được bàn tay Minseok bám chặt trên bờ vai mình đầy cảnh báo. "Được rồi, Minseok. Em sẽ nói chuyện với cậu ta một mình."

Jeongguk nhìn qua y, có lẽ để tìm hiểu xem liệu biểu cảm trên gương mặt của Minseok lúc ấy là gì. Nhưng sau một vài giây phút lưỡng lự, tiếng bước chân vang lên rồi nhạt dần. Họ bị bỏ lại một mình, dưới ánh đèn lờ mờ của căn phòng lớn.

FIGHT OR FLIGHT [vtrans - KOOKMIN]Những tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ