chương 7

957 128 33
                                        

cộc cộc cộc

" ai vậy." Lưu Chương nhanh chóng đem tờ giấy ghi chú giấu vào trong ngăn kéo. anh đi đến mở cửa. có chút bất ngờ khi nhìn thấy người tới là Lưu Vũ.

" em nói chuyện với anh một chút được chứ." Lưu Vũ mỉm cười nhìn Lưu Chương, cậu cũng không khó chịu khi thấy anh ngây ra mà kiên nhẫn đứng đợi.

" à, vào đây đi." Lưu Chương cũng lấy lại bình tĩnh, anh tránh sang bên cho Lưu Vũ tiến vào rồi chốt cửa nhìn Lưu Vũ đang bình thản ngồi xuống ghế sofa trong phòng rồi cũng ngồi xuống, anh rót cho cậu li nước.

" em.... có gì muốn nói với anh à."

Lưu Vũ nhìn li nước trong tay, một lúc sau mới ngẩng đầu lên, chậm rãi nói từng chữ một.

" em muốn nhờ anh giúp một chuyện."





Lâm Mặc ngồi trong phòng, đang muốn lấy cuốn truyện tranh vừa mượn được của Lưu Vũ lôi ra đọc thì có người đến gõ cửa.

" Mặc Mặc, em có chuyện muốn nói với anh."

Lâm Mặc ngây người, bên ngoài là Trương Gia Nguyên.





" em muốn anh giúp chuyện gì, hiện tại chúng ta đều không nên tin tưởng ai đâu Lưu Vũ." Lưu Chương ngả người nằm lên giường, đợi cho Lưu Vũ nói nốt câu tiếp theo.

" em đang muốn kiểm chứng một số thứ."

lời Lưu Vũ vừa nói khiến anh thoáng kinh ngạc nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.

" anh làm sao giúp em được." Lưu Chương cười cười, nhưng câu tiếp theo Lưu Vũ nói ra lại khiến cho nụ cười trên môi anh đông cứng.

"bởi vì anh là tiên tri." Lưu Vũ bình tĩnh nói,
nhìn tia sáng loé lên trong mắt Lưu Chương thì biết mình đã đoán đúng rồi.

" ha, em lấy đâu ra tự tin để chắc chắn như vậy." Lưu Chương nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hứng thú nhìn Lưu Vũ.

" em cũng không biết bằng chứng ở đâu, nhưng em có niềm tin rất lớn rằng anh là tiên tri, có phải hai đêm đầu anh đều soi ra dân đúng chứ?" Lưu Vũ càng nói, sắc mặt của Lưu Chương càng biến đổi. Ý cười trong mắt cậu cũng càng lúc càng đậm.

" em phát hiện ra từ lúc nào ?" anh cũng không chối nữa mà trực tiếp hỏi lại. phải, Lưu Chương là tiên tri. mà hai đêm đầu tiên xui xẻo anh lại soi ra toàn là dân.

" đoán thôi, em chỉ định thử vận may nhưng
hiển nhiên là lần này em gặp may thật rồi" Lưu Vũ cười, nhìn Lưu Chương dựng ngược lông mày ở đối diện. " vậy, anh có thể giúp em không ?"

" có thể, nhưng để đến tối nay anh xem người đó như thế nào rồi quyết định." Lưu Chương gật đầu, tiến đến vò loạn mái tóc nâu mềm mại của Lưu Vũ. anh đương nhiên sẽ không tin Lưu Vũ đoán bừa mà ra được thân phận của anh, hoặc là anh để lộ sơ hở, hoặc là em ấy đã có được manh mối gì đó.

Lưu Vũ khá thông minh, nhưng điều ấy trái lại khiến anh lo lắng.

" đừng để lộ sự tinh tế này ra nhiều quá, sói sẽ giết em mất."

Anh không dám nghĩ tới việc sẽ phải nhìn thấy cái xác lạnh buốt của Lưu Vũ.

" anh đừng lo haha." Lưu Vũ để mặc Lưu Chương làm tóc mình rối lên, cậu ngẩng mặt lên nở một nụ cười tươi để anh an tâm.

Bãi SănNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ