Lưu Vũ tỉnh lại cũng là chuyện của vài ngày sau. bả vai truyền đến từng trận đau buốt. toan chống tay ngồi dậy thì cơn đau rát từ lòng bàn tay khiến Lưu Vũ nhíu chặt chân mày. ngồi dậy không được, cựa mình cũng khó khăn.
thật sự quá giống phế nhân.
" em tỉnh rồi à, may quá." đang lúc Lưu Vũ không biết làm sao thì Bá Viễn đi vào, trên tay cầm theo băng gạc và đồ cứu thương, có lẽ là giúp cậu băng bó. " cảm thấy trong người thế nào rồi."
" không sao anh ơi, nhưng em không ngồi dậy được." Lưu Vũ trề môi, uỷ khuất giơ ra đôi tay bị quấn kín mít lên khoe với anh. tủi thân hề hề cáo trạng.
" A Vũ ca tỉnh rồi, để em đi gọi mọi người." đang muốn hỏi Bá Viễn một chút chuyện sau khi cậu ngất đi thì ngoài cửa, bóng dáng tóc xù vừa thò đầu vào liền mất dạng.
Lưu Vũ nhìn nhầm đúng không, tại sao khi nãy nhìn thấy anh Patrick mắt lại đỏ hoe rồi.
tiếp sau đó là một tràng tiếng bước chân bịch bịch chạy lên cầu thang. hai người còn nghe đâu đó giọng nói bất lực của Patrick.
" tiểu Cửu anh chạy chậm thôi."
" Bảo bối !!!!" Nine bất chấp tung cửa chạy vào, rơm rớm nước mắt gọi một tiếng bảo bối, nhưng anh không dám nhào đến ôm cậu vì sợ động đến vết thương trên người Lưu Vũ. mắt của Nine đỏ hoe, bọng mắt sưng lên vì khóc quá nhiều làm cho Lưu Vũ áy náy vô cùng.
" nào bình tĩnh đi, để anh thay thuốc cho em ấy đã." Bá Viễn mặc kệ hai người, nhẹ nhàng đi đến bên giường thay băng gạc cho Lưu Vũ, mặc dù đã đoán được vết thương rất khó nhìn nhưng khi nhìn thấy nó Lưu Vũ cũng phải hít sâu một hơi. chẳng trách lại đau đến như vậy.
" Viễn ca, mọi người gầy đi nhiều quá." Lưu Vũ đang mải dỗ Nine, không để ý bàn tay đang tháo lớp băng vải của Bá Viễn đã cứng đờ, run rẩy kịch liệt.
" tiểu Vũ, em tỉnh rồi. may quá đi mất." lúc này mọi người cũng vào trong, ai cũng cảm thấy may mắn vì Lưu Vũ cuối cùng cũng tỉnh lại.
Lưu Vũ xin lỗi vì đã làm mọi người lo lắng, nhưng hình như cậu cảm thấy có gì đó không đúng.
bầu không khí có chút không đúng.
" tiểu Cửu, Mặc Mặc và Nguyên nhi đâu ?"
im lặng.
một mảnh im lặng đến đáng sợ.
mọi người không ai trả lời câu hỏi của Lưu Vũ, cậu ngờ vực hỏi lại.
" mọi người, Lâm Mặc và Nguyên nhi đâu?"
Patrick không chịu nổi nữa oà lên khóc, lao đến bên giường Lưu Vũ bất chấp tất cả mà ôm anh.
" Vũ ca, huhu, Vũ ca ....."
" chuyện gì đã xảy ra với hai em ấy?"
Lưu Vũ nhận ra có chuyện chẳng lành. sống mũi đã có chút cay nhìn mọi người một lần nữa.
" mọi người, Mặc Mặc với Nguyên Nhi đâu, tiểu Cửu ? Châu Kha Vũ? Viễn ca trả lời em đi." cậu bất lực lay lay Bá Viễn đang cúi gằm mặt băng bó cho mình.
