" Bảo bối dậy đi ! Chúng ta đến nơi rồi này."
Lưu Vũ bị ai đó đánh thức. Vừa mở mắt liền chạm phải đôi mắt tràn ngập ý cười của Nine.
- em sao vậy ? Không khoẻ ở đâu sao ?
Nine tiếp tục ân cần hỏi, thấy Lưu Vũ chỉ chăm chăm nhìn mình liền nghĩ em vẫn đang mệt hay đại loại vậy.
- không thì em ngủ tiếp đi, anh cõng e... tiểu Vũ ?
Nine chưa kịp dứt lời liền rơi vào cái ôm siết của Lưu Vũ. Không biết có phải do ảo giác của mình không, anh dường như thấy Lưu Vũ đang run rẩy. Bảo bối của anh sao vậy nhỉ ?
- thật là anh này, đúng là anh rồi tiểu Cửu!
Anh Không phải là tiểu Cửu mà Lưu Vũ chỉ có thể gặp trong giấc mơ, cũng không phải là tiểu Cửu trong bộ dáng xấu xí của Tương nhân. Anh hiện đang ở ngay trước mặt cậu, là người thật bằng xương bằng thịt.
Thật tốt quá!
- em nói gì buồn cười vậy, không là anh thì chẳng lẽ là Châu Kha Vũ ư ?
Nine vuốt tóc em bất đắc dĩ yêu chiều nói, mọi người đã xuống xe mang đồ lên phòng cả rồi. Chỉ còn Lưu Vũ mãi vẫn chưa thức dậy, nghĩ rằng em mệt nên Nine đã đề nghị anh quản lí và mọi người đi trước đi, để anh ở lại gọi em ấy.
Không nghĩ sau khi tỉnh dậy Lưu Vũ lại biến thành như thế này.
Lưu Vũ vẫn im lặng ôm lấy Nine, cảm nhận thân nhiệt ấm áp của anh. Đáy lòng lại dâng lên cỗ hương vị chua xót.
Hình như, anh không nhớ bất cứ chuyện gì đã xảy ra cả. Ban đầu Lưu Vũ tưởng anh đang đùa giỡn, nhưng nhìn tiểu Cửu cũng không giống như đang giả bộ.
Tại sao họ lại thoát ly được ra khỏi khoang giả tưởng ?
Họ đã thực sự trở về thế giới thực tại ?
Tại sao Nine lại không nhớ chuyện gì đã xảy ra.
Vậy mọi chuyện là thế nào ? Sau khi Lưu Vũ tiến vào rương đã xảy ra chuyện gì rồi ?
- tiểu Cửu, mọi người đâu cả rồi ?
Cậu buông anh ra, nhìn xung quanh hỏi. Vẫn là chiếc xe mà anh quản lí đến đón họ. Hoàn toàn không có gì khác. Lưu Vũ còn suýt nữa nghĩ là những gì trước đó trải qua chỉ là nằm mơ.
Nhưng đến khi tầm mắt va phải lọ nước hoa Gorlen, thì mọi hy vọng của cậu đều bị dập tắt.
Ký ức về trò chơi ma sói, về board game Tương nữ ùa về. Những chuyện mà cậu và mọi người trải qua suốt những ngày qua, không phải là giấc mơ.
Nhưng tại sao Nine lại không nhớ gì ?
- họ đến nơi nghỉ dưỡng trước rồi, anh ở đây đợi em đó. Em tỉnh ngủ chưa, hay hai chúng ta ngồi lại đây thêm chút nữa nhé ?
- không cần đâu anh, em ổn hơn rồi. mình đi thôi.
Lưu Vũ sau khi lấy lại bình tĩnh liền từ chối, cậu điều chỉnh lại biểu cảm rồi như bình thường đi theo anh.
