5 năm sau...
Moon Hyeonjoon quay trở lại với một con người hoàn toàn khác, không còn là hổ giấy năng động tinh nghịch của ngày xưa, thay vào đó là nét mặt lạnh nhạt cùng tính cách trầm lắng, ít nói và cũng không còn cười nữa. Trên mặt anh không có bất cứ biểu cảm dư thừa nào, tựa hồ không có cái gì khiến anh để ý được vậy. Trong ánh mắt ẩn chứa ưu thương mãi không tan, khiến người nhìn đau lòng.
Ryu Minseok không thích con hổ này chút nào, cậu nhớ con hổ suốt ngày cùng cậu chí chóe, đánh nhau còn hay mít ướt kia, đối với con người lãnh đạm này có chút xa lạ quá. Hyeonjoon đối với hai người bọn cậu không lạnh cũng không nóng, nói chuyện nhiều hơn người khác một chút nhưng cảm xúc thể hiện cũng rất ít ỏi. Anh luôn miệng bảo mình đã ổn, nhưng bọn cậu biết Moon Hyeonjoon của ngày xưa cả đời này cũng chẳng thể quay lại nữa rồi.
Mỗi ngày Moon Hyeonjoon đều đem về hoa Tulip trắng đặt cạnh khung ảnh trên đầu giường, trong ảnh là Choi Wooje với nụ cười tươi sáng đang hướng về phía ống kính, gương mặt xinh đẹp như phát ra ánh hào quang, chiếu rọi cuộc sống bùn lầy tăm tối của Hyeonjoon. Moon Hyeonjoon nhớ rõ việc em rất thích Tulip trắng, em bảo Tulip trắng là biểu tượng của tình yêu thuần khiết, niềm đam mê mãnh liệt, sự bình yên mà em cảm nhận được khi ở bên cạnh anh.
Hyeonjoon từng hứa với em về sau mỗi ngày đều đặn tặng em một bông hoa vào buổi sáng, để khi em mở mắt liền nhìn thấy tình yêu của anh vẫn luôn dành cho em. Anh chỉ mới nghĩ đến viễn cảnh hạnh phúc đó thôi, chưa từng nghĩ tới một ngày mình chỉ còn có thể ngắm nhìn em qua từng bức ảnh, ôm em trong nỗi nhớ nhung và hôn em trong từng giấc mơ như thế này.
Lee Minhyung và Ryu Minseok là người chứng kiến rõ nhất sự thay đổi của Hyeonjoon nhưng có một thứ mà mãi mãi vẫn luôn được giữ nguyên, đó chính là tình yêu mà anh dành cho Choi Wooje.
Là một đời, một kiếp, một người, một tình yêu!
Đây cũng chính là ý nghĩa của cái tên "ONE" - tiệm bánh ngọt tâm huyết được tạo nên do sự nỗ lực và cố gắng của cả ba người.
Để có được "ONE" như ngày hôm nay, họ không thể nhớ rõ mình đã phải trải qua những gì, đi lên từ hai bàn tay trắng quả thật không dễ dàng, phải thất bại biết bao nhiều lần, hoang phí bao nhiêu là nguyên liệu, vết bỏng do nướng bánh gây ra vẫn còn ở trên mu bàn tay, tất cả đều là chiến tích sâu đậm để có thể đạt được thành quả như hôm nay.
Ở đây không có Choi Wooje, nhưng đâu đâu cũng có sự hiện diện của cậu.
Hoa trang trí tiệm chỉ duy nhất một loại Tulip trắng, đây dường như được xem là biểu tượng đặc biệt khi nhắc đến "ONE", trước tiệm còn để hẳn một vịt bông màu vàng lớn chào đón khách. Món nước duy nhất được bán ở tiệm bánh cũng chỉ có sữa đậu nành nóng, ngoài ra buổi sáng sẽ có bánh mì trứng. Mỗi một thứ ở "ONE" đều mang một ký ức đặc biệt gợi nhớ về một quá khứ, vừa có vui, vừa có buồn nhưng chắc chắn sẽ không thể nào quên.
Tiệm bánh cũng chỉ là một tiệm nhỏ, không có quảng cáo, không có chi nhánh, không có nhân viên, tất tần tật đều chỉ có ba người tự sáng tạo và làm việc. "ONE" chỉ có bánh ngọt kết hợp trái cây tươi, thanh mát mà không quá ngọt và béo, là đặc trưng khác biệt so với các tiệm bánh thông thường. Lượng khách dần trở nên đông đúc, không chỉ bị thu hút về hương vị bánh khác lạ mà còn nổi tiếng với ba anh chủ có gương mặt điển trai.
BẠN ĐANG ĐỌC
[On2eus] [Guke] [Fakenut] [Deftiko] Thích Em
FanfictionCP: On2eus, Guke, Fakenut, Deftiko SEASON 1: 70 chap + 2 Extra SEASON 2: Đang tiếp diễn Lịch ra chap: 21h00
![[On2eus] [Guke] [Fakenut] [Deftiko] Thích Em](https://img.wattpad.com/cover/360738536-64-k529576.jpg)