Ba ông anh xấu tính vừa bỏ đi thì cũng là lúc Kuanlin đặt cộp đôi đũa xuống bàn. Seonho cũng chẳng có lòng dạ nào mà nhìn bàn ăn còn lại phân nửa, lại còn ngồi cạnh Kuanlin đang tỏa ra hơi lửa giận dỗi hừng hực, cậu đổi chỗ sang ghế đối diện ngồi.
Hai đôi mắt chạm nhau, cuối cùng thì Kuanlin bùng nổ:
"Cậu đi du học sao không nói với tôi?"
"Anh chưa bao giờ muốn nghe chuyện gì từ tôi." Seonho cười. 1-0, Kuanlin im bặt, rồi lại tiếp tục chất vấn:
"Cậu chỉ coi tất cả là vui đùa đúng không? Tôi cũng chỉ là thứ mà Yoo thiếu gia thích thì đến nhìn một chút còn chán thì chẳng buồn liếc mắt đúng không?"
"Tôi nghĩ có một số chuyện cần nói rõ ràng." Seonho thôi cười, cậu hơi nhướn mắt lên nhìn Kuanlin. Seonho đã biết Kuanlin nghe thấy những lời mình nói với quản lý, và sự thực ý cậu không phải vậy, Seonho lúc ấy mới có mười lăm mười sáu tuổi, từ "vui chơi" nói ra chỉ đơn thuần là vui chơi, là cùng chơi với nhau rất vui. Nhưng Kuanlin lại hiểu theo nghĩa khác, và cậu mặc kệ.
Seonho rất tinh tế và thông minh, nhưng lại phải cái tội "mặc kệ nó". Cậu biết Kuanlin tại sao lại có thái độ như thế với mình, nhưng cậu lại không buồn phản ứng. Nhìn gương mặt Kuanlin ánh lên sự khó hiểu, Seonho không biết làm gì ngoài cúi xuống bóc lấy bóc để da tay của mình để nó tróc ra một mảng, cất giọng đều đều:
"Thứ nhất, cho dù đang ngồi trong góc khuất và ngày mai chắc bố tôi sẽ mua lại tin tức thôi nhưng tôi vẫn muốn nói rằng anh hãy nhỏ tiếng dùm. Thứ hai, nếu tôi thích thì đến nhìn còn chán chẳng buồn liếc mắt thì có lẽ bây giờ tôi đã không còn ngồi đây với anh. Thứ ba..." Seonho ngẩng đầu lên, đôi mắt cậu nhìn thẳng vào con ngươi đen tuyền đang dao động như mặt hồ nổi bão của Kuanlin. "Cho dù tôi rất ghét câu nói này nhưng vẫn phải nói, mọi chuyện không như anh nghĩ đâu."
"Hừ, lưỡi không xương trăm đường lắt léo. Tôi ghét cậu."
"Sống trên đời mà không bị ai ghét thì cuộc đời nhạt nhẽo lắm. Thôi được rồi anh không cần phải lo, dù sao thì anh cũng không cần phải nhìn mặt tôi nữa, vì tôi sẽ không bao giờ trở lại đây."
Nói xong, Seonho đứng dậy bỏ ra ngoài, để lại một mình Kuanlin ngồi bần thần giữa quán ăn.
Cậu nhớ lần đầu bắt chuyện trong buổi đồng diễn, Seonho đã đưa cho cậu một tập khăn giấy để lau tay và chê cậu rằng mới có vậy thôi đã hồi hộp thì anh đứng diễn trên sân khấu thế nào. Kuanlin trả lời rằng, chưa bao giờ có nhiều người xem tôi diễn như thế này đâu, nên hôm nay mới hồi hộp. Seonho lặng thinh không nói gì, Kuanlin cầm xấp giấy lên thì bị dính lại một tờ ở tay Seonho vì tay cậu ướt quá.
Mấy hôm sau thì Just Dance được mời đến biểu diễn trong festival của một trường trung học khá lớn.
Lúc ấy Kuanlin đã từng nghĩ Seonho là phép màu.
Cậu cũng không hiểu tại sao phép màu khi xưa lại biến thành nỗi buồn của hiện tại nữa, cậu quay mòng mòng trong những suy nghĩ ngổn ngang, rồi cuối cùng thì đứng dậy như một cái máy, vội vã chạy theo Seonho.
BẠN ĐANG ĐỌC
[ChamSeob] Solitaire
FanfictionCậu biết không? Sự dửng dưng nhạt thếch của cậu làm tôi thấy cô độc trong chính chuyện tình của chúng mình.
![[ChamSeob] Solitaire](https://img.wattpad.com/cover/130687271-64-k453313.jpg)