Bà quản lí dù đã gặp nhiều chuyện như này nhưng những người trong phòng này không thể đắc tội nên chỉ còn biết nhún hết sức mình.
" giám đốc , cậu ấy đã làm đúng yêu cầu rồi nên mong anh bỏ qua. Cô gái hôm nay của anh sẽ không làm anh thất vọng đâu ạ. "
Hắn quắc mắt nhìn khiến quản lí Vân sợ đến toát mồ hôi hột, đành đứng im bất động không dám nói thêm.
Chay đưa mắt về gã đàn ông bên trong.
" sao, đàn ông mà nói lời không giữ lời? nếu các anh tiếc tiền thì tôi cũng không cần, coi như bố thí vậy. "
Nói xong, quản lí kéo tay em giật giật nhưng em không sợ. Trước mặt nhiều người như này chẳng lẽ họ lại nói mà không giữ lời thì còn gì là đàn ông... nhưng nhỡ... họ đúng là những kẻ như vậy thì sao? Thôi kệ, lời nói ra không rút lại được.
Vậy mà hắn, kẻ ngồi trong bóng tối lại là đàn ông thật. Dù ánh nhìn của hắn chẳng có độ ấm, đôi mắt còn có chút khinh miệt thì em vẫn thấy biết ơn sau câu nói của hắn.
" để cậu ta đi đi. "
Kim nhàn nhạt mất hứng, cầm cốc rượu uống không để tâm thêm. Vành môi khẽ nhếch lên ý cười khinh bỉ. Anh chỉ muốn dạy cho cậu ta biết đã chọn vào đây làm thì đừng tỏ ra thanh cao, càng xù lông trong đây thì người thiệt càng là cậu ta. Nhún nhường hay ngoan ngoãn một chút sẽ tốt hơn là một con nhím xù lông, ở hoàn cảnh nào thì phải thích nghi hoàn cảnh ấy. Như những cô gái này đây, ngoan ngoãn, chịu đựng, dù có bị xỉ nhục.
Chị quản lí thở hắt ra một cái liền cảm ơn hắn, vội vàng lôi Chay ra ngoài.
Đóng cửa phòng, Chay mới có thể thở được, nói không sợ là nói dối, bọn họ đã dọa em chết khiếp. Mẹ kiếp... tưởng có tiền mà muốn làm gì thì làm sao?
Sau hôm ấy, Chay tuyệt đối không tham gia vào việc bưng bê rượu cho bất kì phòng nào nữa. em yên phận làm nhân viên pha chế, đứng cổ vũ cho Sammy múa cột còn vui mắt hơn.
Trong phòng thay đồ, cả nhóm túm tụm chúc mừng Prim , cô gái đỏ mặt bẽn lẽn đến chào hỏi mọi người để rời khỏi đây. Mỗi cô gái góp một ý rôm rả.
" cô thật có phước nha, một bước lên tiên rồi. anh ta vừa có tiền vừa đẹp trai nên được bao nuôi đúng là niềm mơ ước của nhiều người. "
" đêm hôm ấy nghe nói anh ta bo cho cô nhiều lắm hả? Còn cái việc kia... chắc rất khỏe hả? "
Prim bẽn lẽn, gật đầu.
" vâng, người anh ấy rất đẹp. Bây giờ anh ấy cho em ở một căn hộ đầy đủ tiện nghi lại cho em tiền tiêu thoải mái nữa. "
Một cô gái khác, tay cầm thuốc hút một hơi, nhả ra làn khói trắng trêu đùa.
" nếu được lên giường với anh ta, tôi còn tình nguyện miễn phí. "
" cô đang mơ đấy à? Người đàn ông ấy chỉ thích những cô gái còn trinh thôi chứ như chúng ta có nghĩ cũng không nên. "
Chay thay xong đồng phục, buột miệng.
" các cô đang nói về ai vậy? "
Prim bẽn lẽn, mỉm cười.
" là anh Kimhan, người đã yêu cầu cậu uống rượu hôm trước ấy "
BẠN ĐANG ĐỌC
lost in your eyes..| kimporchay
Fanfiction" anh muốn thế nào mới buông tha cho em ? sao anh ghét em quá thế ? sao anh vẫn muốn em khóc để anh cười. " " trừ khi anh chán em còn không thì đừng nghĩ đến việc dừng lại. " -- cảm ơn vì đã đến , luv u ♡
