Du miên - VerKwan

490 58 2
                                        


- Đâu phải bởi mùa thu

-

Seungkwan đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ quên gương mặt của Hansol. Kể cả khi cậu ấy có rời khỏi cậu như người khách phương xa đặt chân xuống sân ga mà không hề quay trở lại. Kể cả khi cậu ấy có quên cậu, quên một cách chóng vánh và dễ dàng như cái lúc cậu ấy viết nguệch ngoạc đôi dòng lên mẩu giấy và ném nó vào trong sọt rác.

Thế mà, đến khi nhìn thấy Hansol nơi ngưỡng cửa vào lúc hai giờ sáng, giữa cơn mưa chuyển mùa quái ác, Seungkwan bỗng có cảm giác mình chẳng nhớ một cái gì hết. Không. Không một cái gì. Không một cái gì: kể cả cái tên Choi Hansol cũng tự dưng hóa xa lạ. Như thể nó đã đi đâu đó và không quay lại, mặc kệ những nỗ lực của Seungkwan trong việc bới tung lên những ngăn tủ hồi ức. Hoặc, giả như, nó đã được lặp đi lặp lại lặp đi lặp lại, nhiều đến mức ngay cả thanh âm cũng trở nên vô nghĩa.

Sau khi uống cạn ly café thứ hai để giữ mình tỉnh táo cho đến khi hoàn thành xong bài luận, Seungkwan thấy tất cả mọi thứ đều mờ nhòe như thể cậu đang nhìn qua một chiếc máy ảnh không tiêu cự. Nhưng nếu cho trí nhớ của cậu một cơ hội, thì Seungkwan nghĩ lúc Hansol gõ cửa, là vừa tròn 2 giờ sáng.

Đài dự báo khí tượng thủy văn đã dự đoán đúng cơn mưa chuyển mùa này, thay vì nói rằng đó là một ngày trời quang, nắng ấm hoặc một ngày nhiều mây và có gió nhẹ. Mà thật ra, chắc chắn gặp lại Hansol vào một ngày nắng ấm trời xanh hoặc một ngày nhiều mây gió thoảng sẽ dễ chịu hơn việc nhìn thấy Hansol ướt sũng trước hiên nhà mình. Vào lúc hai giờ sáng. Với chất caffein chạy rần rần trong huyết quản. Và mưa rơi lách tách trên sân, trên mái hiên và cả trong tâm hồn Seungkwan nữa.

Hansol đứng ở đó, đôi đồng tử màu nâu dịu dàng nhìn cậu, làn tóc mai ướt nước rủ xuống, ẹp cả vào hai bên thái dương. Ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt hắt ra từ trong nhà chỉ càng làm cho mặt chàng trai thêm tiều tụy. Gò má hõm sâu, đôi mắt thâm quầng. Đôi môi nhợt nhạt, đến cả đôi mắt cũng dại đi, trống rỗng.

Có lẽ, Seungkwan đã uống café nhiều đến nỗi cậu tưởng tượng ra Hansol. Có lẽ Hansol đứng đằng kia chỉ là một giấc mộng mà Seungkwan đã mơ thấy nhiều lần vào những buổi tối cô đơn. Nhưng không phải thế, và không thể như thế. Cậu đã tính toán tất cả các khả năng, thậm chí, ôn lại Toán về cách tính xác suất tổ hợp. Trên dưới năm lần, cậu nhận thấy, việc Hansol quay lại căn nhà của hai đứa (mà bây giờ chỉ là "nhà" của Seungkwan) chẳng khả thi tẹo nào.

Mùi cồn phảng phất trên vạt áo Hansol. Mùi nước hoa thơm nồng đến khó chịu. Mùi thuốc lá nặng nề phảng phất sự cô đơn. Sự cô đơn. Cô đơn. C-Ô-Đ-Ơ-N. Đến cả cái thở hắt ra nhẹ nhàng của Hansol, cũng lẩn khuất nỗi cô đơn.

Phải làm gì để cô đơn ngấm vào tận xương tủy như thế?

-

"Này Seungkwan, hát đi." Hansol nghiêng mình trên sofa, bỏ qua cảnh Tracy đệm guitar và hát La vie en Rose ở một phía của bức tường và Ted Mosby lắng nghe ở phía còn lại. Giọng cậu ấy nghe nhẹ tênh như chẳng thiết tha gì với cái đề nghị ấy. Giống như cậu ấy chỉ nói thế cho vui. Giống như cậu ấy chỉ nói thế để khỏa lấp khoảng trống xa xăm ngay chính giữa căn hộ này. Hoặc, giả như, cậu ấy nói thế chỉ để thử đặt mình vào hoàn cảnh của Ted Mosby, sau khi đã xem How I Met Your Mother đến lần thứ năm. Lần thứ năm trong một tháng.

[SEVENTEEN] [Drabble] MonologueNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ