#81

378 36 0
                                        

Draco đã mơ một giấc mơ tuyệt đẹp, cậu ta đi dạo dọc trên những con sóng biển khơi xa tít, nhìn thấy những cánh chim hải âu bay ngang trên đầu và cuối cùng là gặp lại được chị Irene khi mặt trời đã dần lặn xuống và xa xa có một vầng lửa cháy rực rỡ.

Bọn họ ôm lấy nhau, Draco có thể cảm nhận được khoé mắt có những giọt lệ rưng rưng chực chờ nhưng rồi không lăn dài trên gò má. Từ sau sự ra đi bất ngờ của Irene, Draco không biết bao nhiêu lần gặp ác mộng, những hàng máu lớp lớp chảy đều, những tảng băng phủ đầy tuyết ẩn chứa xác thịt còn vương lại của một thiếu nữ.

Phải chi giấc mơ tươi đẹp ấy không biến mất nhanh đến như vậy thì Draco đã có thể ôm lấy chị Irene lâu thêm một chút, trò chuyện nhiều hơn một chút. Sinh ra là thiếu gia nhà Malfoy, Draco đã rất kiêu ngạo cho đến khi có vô vàn thứ đã thay đổi cậu ta. Từ một thiếu gia ngạo nghễ cho đến một chàng thanh niên bình thường lăn lội khắp nơi khám phá thế giới bằng chính sức của mình. Được chính mắt nhìn thấy chứ không còn là qua những cuốn sách vô tri vô giác vô vàn chữ và chữ.

Vừa mơ màng mở mắt tỉnh dậy, thứ đầu tiên Draco nhìn thấy là trần nhà cẩm thạch của thành Volterra. Trong một căn phòng rất quen thuộc, bên cạnh ngăn tủ sách là một chiếc tủ khác, bên trên là mô hình rồng Hungrary được đặc biệt điêu khắc cẩn thận từng chi tiết bằng vàng.

Draco nhớ, đó là món quà Aro đã tặng trong ngày sinh nhật đầu tiên bọn họ ở bên nhau.

Cậu ta đã về Ý khi nào vậy? Chẳng phải ban nãy còn nằm ngủ trên khoang máy bay sao? Chẳng lẽ là Aro đã đánh nổ máy bay và đưa cậu ta về? Nghe đúng thật là vô lý hết sức.

"Draco." Giọng nói gọi tên Draco rõ ràng là đến cùng một người, nhưng âm sắc trong lời nói lại hạ thấp dần.

Một bóng người màu đen đứng trong góc tường không xa, Draco im lặng nhìn và cả hai nhìn chằm chằm vào nhau mà không nói gì.

"Ta có chuyện muốn nói với em đấy Draco."

Ánh mắt của Draco lặng đi, rốt cuộc rồi cũng phải nói, cậu ta quay trở về đây chẳng phải cũng là gì chuyện này hay sao. Draco thở dài "Tôi cũng vậy…"

"Ta thiếu chút nữa đã mất em rồi, Draco. Có lẽ ta sẽ trở nên giống như Caius lúc Irene đi mất."

Draco vẫn đang lắng nghe, nhưng những gì Aro nói cậu lại không hiểu.

"Tại sao?" Draco khẽ nhăn mặt hỏi lại "Chúng ta chỉ cãi nhau một chút về vấn đề kết hôn, tại sao anh lại mất tôi được?"

"Ta biết là em không biết gì đâu, bởi vì khi máy bay phát nổ, giây phút đó em đã mất ý thức rồi." Aro trầm lặng nói, trong bóng tối, Draco không nhìn rõ được biểu cảm của hắn.

"Máy bay phát nổ?" Draco ngơ ngác hỏi lại.

"Đúng vậy, em chính là người duy nhất sống sót trong vụ tai nạn ấy và được đưa đến điều trị trong bệnh viện Fresia. Đúng là kì lạ, trải qua một vụ tai nạn khủng khiếp nhưng em lại không có bất kì tổn thương nào. Đây chính là phép màu mà người ta thường hay nhắc tới sao?"

Aro di chuyển thật nhanh đi đến bên cạnh Draco, chôn sâu mặt vào hõm cổ của cậu và im lặng không lên tiếng nữa.

Draco đang tự hỏi. Lời nói của Aro đúng là có lý, một vụ nổ máy bay khi xảy ra, cho dù có sống sót thì cũng không thể bình an tới mức cả cơ thể toàn vẹn chẳng có lấy một vết xước như vậy. Là ai đã cứu cậu ra khỏi tay Thần chết một cách thần kì như vậy?

[HP-Twilight] SnowNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ