Giờ cô mới nhận ra tại sao vừa nãy cô lại có cảm giác không đúng khi đặt chân lên khoang thuyền, xung quanh thuyền đều có người, chúng lặn ngụp phía dưới nước và chỉ chờ có thế để tấn công bất ngờ.
Những gã đi theo bảo vệ Sylvia còn chưa kịp nhận ra đạn tới từ đâu thì đã lần lượt, từng người một đổ gục xuống, chỉ còn là một cái xác không hồn. Cô định rút súng ra nhưng Sylvia ra lệnh cho cô đứng yên tại chỗ.
_ Không phải tôi đã nói với bà sao Sylvia? Muốn chơi tôi à? Các người nghĩ không ai có thể làm gì các người nữa sao? Thật nực cười, thời hoàng kim của Casalesi đã hết rồi. Camorra cũng đã phải chết như thế nào bà có biết không Sylvia?
_ Ông chỉ muốn lừa tôi đến đây, chứ không hề có ý định trả lại đồ mà ông đã lấy được sau khi giết Camorra cho tổ chức. Ý đồ của ông là gì?
Sylvia vẫn rất bình tĩnh, cô không hề nghe thấy một chút lo sợ nào trong lời nói của bà ta.
_ Không phải Ngài muốn giết tôi ngay khi biết vật đó nằm trong tay tôi sao? Giao dịch hôm nay cũng là một cái bẫy dành cho tôi thôi, nhưng bà coi thường tôi quá rồi đấy, Sylvia! Người ở bên cạnh bà, cũng đâu hoàn toàn là của bà đâu.
Gã lái xe cho cô và Sylvia lúc nãy bước vào khoang thuyền dí súng vào đầu bà ta, hoá ra Charles đã cài người từ trước, hắn vốn là một con cáo già mà.
_ Bên ngoài đã được dọn dẹp sạch sẽ, thưa ngài!
_ Làm tốt lắm, ta sẽ có thưởng cho ngươi sau.
Rồi hắn lại thoải mái rót một ly Whiskey cho mình trước khi ngồi xuống.
_ Nào giờ hãy nói cho tôi biết, mật mã để mở cái này. - Hắn rút trong túi áo ra một vật, một chiếc USB màu đen.
Sylvia hơi nhướng mày khi nhìn thấy nó, đó đích thị là thứ mà bà ta muốn ngày hôm nay. Nhưng với tình hình này có vẻ mọi chuyện không còn như trong dự tính của bà ta.
_ Mật mã của nó, chỉ một mình Ngài biết, sao ông không gọi hỏi thẳng trực tiếp.
Hắn cười phá lên, không khí đậm mùi nguy hiểm. Đứng lên, tiến lại gần Sylvia, ghé sát vào tai bà ta thì thầm:
_ Bà không cần doạ tôi, Camorra chết rồi, sau đó sẽ là bà, ngoài tên Francois có vẻ hơi khó đối phó, lão già Jonathan chỉ là một con lừa già ngu ngốc. Tôi đã có sẵn phương án cho hắn. Chỉ cần chặt đứt hai tay hai chân của Casalesi, Ngài cũng sẽ không còn đáng sợ chút nào trong mắt tôi. Bà hiểu không?
Hắn rút con dao ra dùng nó vuốt ve gương mặt của Sylvia, con ngươi hiện rõ hắn muốn làm rất nhiều, rất nhiều thứ với nó lên gương mặt bà ta, hoặc thậm chí là toàn bộ cơ thể bà ta. Cho đến khi hắn có được thứ mình muốn.
Bất chợt hắn nhìn sang phía cô.
_ Người hầu của Sylvia? Cô ta chắc chắn có mang súng, thằng ngu kia mày còn không lục soát người nó.
Tên lái xe liền xông tới, đưa tay sờ soạn khắp người cô, đến khi tay hắn chạm vào ngực áo và rút ra khẩu súng ngắn mà cô đã cài vào. Chính lúc này đây. Ánh mắt của Sylvia nhìn thẳng vào cô. Bà ta muốn cô ra tay vào lúc này.
Nhanh như cắt, cô luồn tay vào khẩu súng và bóp cò, gã lái xe còn chưa kịp nhận thức chuyện gì vừa xảy ra, khi hắn chỉ vừa rút khẩu súng ra khỏi người cô thì lại bị cô giành lấy quyền kiểm soát, quá nhanh, đến khi viên đạn ghim thẳng vào giữa trán hắn lập tức ngã xuống.
BẠN ĐANG ĐỌC
A Solitary Life
Fiksi PenggemarP/s: Đã rất nhiều lần Dan phát hiện truyện của mình bị copy và thay tên. Là tác giả, mình rất rất khó chịu. Nếu mọi người ủng hộ, Dan rất mừng nhưng xin đừng copy nó dưới mọi hình thức. Chân thành cám ơn.
