Điền Chính Quốc chăm chỉ luyện xe, đến ngày thi đấu, tốc độ của cậu đã tăng lên không ít. Dù sao vẫn còn nền tảng, chỉ cần luyện tập, cảm giác sẽ quay lại.
Trận đấu diễn ra vào buổi chiều, địa điểm ở một trường đua khép kín nào đó trong Mãn Dương.
"Cố Triết bủn xỉn thế". Nhạc Văn Văn đến trường đua rồi đánh giá: "Đường đua thế này có thể làm Tiểu Quốc nhà tui thỏa mãn hay sao?"
"Cũng tạm được". Trình Bằng ôm eo Trần An. "Trận đấu này khá hơn nhiều những cuộc đua tư nhân khác"
Trần An dựa vào lòng Trình Bằng, căng thẳng nhìn quanh bốn phía: "Cái, cái này, hợp pháp, không?"
"Hừ!". Nhạc Văn Văn dọa cậu ta: "Không sao, nếu cảnh sát đến sẽ bắt những người trên xe trước, chúng ta vẫn có thời gian chạy trốn"
Trần An lập tức bị cậu ta dọa đến tắt tiếng.
Điền Chính Quốc đeo tai nghe đứng phía sau, không tiếp lời.
Bọn họ cùng nhau đi vào khu nghỉ ngơi, nhanh chóng thu hút phân nửa tầm mắt của đám người trong đó.
Kim Thái Hanh đứng cạnh cậu, hỏi: "Mấy giờ bắt đầu đua?"
"Ba giờ". Điền Chính Quốc nghĩ đến điều gì, bèn nói: "Lát nữa nếu Cố Triết lại tới gây sự với anh thì anh cứ bật thoải mái, đừng sợ thằng cháu ấy"
Kim Thái Hanh đáp: "Nhưng tôi không nói lại gã"
"... Tôi thấy bình thường anh hót giỏi lắm cơ mà, ngày nào cũng lèm bà lèm bèm". Điền Chính Quốc nói: "Không nói được thì giã cho nó một trận. Bao nhiêu tuổi rồi, không cần tôi dạy anh nguyên tắc đó chứ?"
Kim Thái Hanh cười. "Sợ tôi bị ăn hiếp hả?"
Điền Chính Quốc lạnh lùng đáp: "Anh đừng nghĩ nhiều, dù sao hôm nay anh cũng đến cùng tôi, đánh chó phải ngó mặt chủ, không phải ư?"
"Điền Chính Quốc". Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Cố Triết đã thay đồng phục đua xe, đang đi về phía bọn họ. Nét mặt của gã rất bình thường, dường như kẻ nảy sinh mâu thuẫn với Điền Chính Quốc ở quán bar khi trước không phải là gã. "Mày tới muộn quá, sao vẫn chưa thay quần áo?"
Điền Chính Quốc liếc gã, không nói gì.
Nhạc Văn Văn lên tiếng: "Cố Triết giỏi quá nhỉ, trận đấu này của cậu cũng được ra phết"
"Nào dám, tôi mời nhiều trai xinh gái đẹp lắm, tối nay có party, thi xong thì đến đó luôn nhé, chắc chắn sẽ cho các cậu chơi đã". Cuối cùng, Cố Triết cũng nhìn về phía Kim Thái Hanh. "Ái chà, sếp Kim à, lần ở quán bar tôi hơi say, chắc anh không để bụng chứ?"
Vẻ mặt của Kim Thái Hanh rất thờ ơ, trên môi là nụ cười xa cách, anh không trả lời gã.
Điền Chính Quốc nói: "Tao không rảnh đi party vớ vẩn"
Cố Triết đáp: "Thế à, lễ trao giải quán quân sẽ diễn ra trong party, tao cứ tưởng mày hứng thú chứ"
Ý của gã chính là muốn lấy phần thưởng thì phải đến.
Điền Chính Quốc làm lơ gã, quay lưng đi tới phòng thay quần áo.
Trình Bằng nói: "Được rồi, mấy khán giả tụi tôi đi tìm chỗ đây, không làm phiền bên tổ chức là cậu nữa nhé"
BẠN ĐANG ĐỌC
[TaeKook]KTKĐTCCTCCCPS-Tương Tử Bối
FanfictionKẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Tôi Cuối Cùng Cũng Phá Sản-Tương Tử Bối Thể loại: Cường cường, hào môn thế gia, tình yêu son sắt, hợp đồng tình yêu. Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc là đối thủ không đội trời chung. Hai người như chó với mèo, nhìn nh...