v;

984 104 7
                                        

Cuối tuần đến nhanh, đi nhanh hay không thì chưa biết, vì hôm nay là thứ bảy. Dương Sư Tử từ sáng đã phải ra khỏi nhà lúc mười giờ. Nó lượn lờ vài vòng cùng một người ở ghế sau. Đi ăn, đi chơi. Đi ăn Pizza Hut, vì người kia bảo ngon. Đi chơi ở bờ hồ hay phố đi bộ vì nắng đẹp, thích hợp chụp hình. Cứ vậy mà cũng đi tong một buổi sáng, dù buổi sáng này của Sư Tử chỉ còn một nửa.

"Nắng quá, cháy hết cả da em." - Người ngồi sau xe Sư Tử vừa nhăn nhó vừa nói.

Sài Gòn vào giữa trưa này thì đúng thật là chả biết núp vào đâu, Sư Tử không phủ nhận. Người đằng sau nó hơi nghiêng người về phía trước, phần thân trên đầy đặn áp hết vào lưng Sư Tử. Hai cái mũ bảo hiểm khe khẽ va vào nhau, người kia đặt đầu lên vai Sư Tử, khe khẽ nói vào tai nó.

"Tìm chỗ nào tránh nắng thôi, Sư ơi."

Giọng nói êm ái tựa thiên đường này ngoe nguẩy quanh đầu vai Sư Tử, mái tóc dài nọ còn cọ cọ khẽ vào má khiến Sư Tử nhoẻn miệng cười. Khóe mắt đa tình của nó cong cong, mày nhướng lên, thái độ nửa đùa nửa thật.

"Vậy về nhà anh nhé?"

Giọng Sư Tử ngọt ngào, lả lướt vào tai nhỏ ngồi sau như một mồi lửa, thiêu đốt Nhật My đến cháy rụi. Gương mặt và góc nghiêng hút hồn của Sư Tử đập vào tầm mắt gần bên của nhỏ, bờ vai phong độ dưới khuôn cằm thon của nhỏ khẽ nhướng lên, như gián tiếp ve vuốt gương mặt thanh thoát của nhỏ.

"Thôi, em ngại bố mẹ anh lắm." - Nhật My khẽ nũng nịu, trong khi mắt đã cong tít.

Sư Tử nhìn gương mặt xinh đẹp phía sau qua gương chiếu hậu, mắt chạm mắt, nó lại cười; cái nụ cười đã cướp đi trái tim của bao nữ sinh trường này, hay cả trường khác.

"Nhà anh không có ai đâu."

Nếu em thấy thành ý của anh như vậy là chưa đủ, vậy thì...

Sư Tử nắm lấy bàn tay đang thân mật khoác lên một bên vai mình, nó đỡ bàn tay ấy lên, lái xe bằng một tay. Chà, tính ra nó đang chạy côn luôn đấy. Cua gái khó lắm, phải đâu chuyện đùa?

Những ngón tay bâng quơ quấn quít. Sư Tử đụng đụng chạm chạm, khi được nắm trả, nó lại rời đi, rồi lại như lưu luyến, đan xen, xé cho phòng ngự của cô bé xinh đẹp phía sau chẳng còn một manh giáp.

Khi Nhật My chuẩn bị phát hỏa lên một trận giận dỗi ra trò, Sư Tử kéo khẩu trang xuống, nâng tay nhỏ lên, hôn cái chóc lên mu bàn tay mềm mại ấy một cái.

"Anh thề...." - Nó dài giọng, vừa nuông chiều vừa dụ dỗ - "Không có ai đâu."

.

Nhật My vùi mặt vào tấm chăn có mùi nước xả vải rất dễ chịu, mỉm cười đầy thỏa mãn khi nhìn thấy tấm lưng trần có vài vết đỏ dài mờ mờ đang ngồi ở phía đuôi giường. Rèm cửa kéo xuống một nửa, nắng gắt của buổi trưa qua một lớp cách nhiệt giờ chỉ còn là những vệt dịu dàng như ánh ban mai rực rỡ. Trong góc tường có chiếc guitar, trên bàn học là vài cuốn tập vở vẫn chưa đóng, dưới đất có vài cây bút bị rơi sau buổi học kèm chưa được đến đâu, trên tường là vài bức tranh trang trí. Cả căn phòng là một sắc xám dịu mắt và nam tính. Tiếng nhạc indie êm ả vang lên trên chiếc loa Marshall trắng. Ngoài kia, thành phố từ tầm cao như được thu gọn vào tầm mắt nhỏ. Trên đời này còn gì tuyệt vời hơn cảnh tượng như mỹ cảnh nhân gian ngay lúc này?

[pis-leo] BEST FRIENDNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ