Từ ngày có Soobin thế giới của anh như được tưới mới. Yeonjun cười nhiều hơn trước, cũng có cảm xúc nhiều hơn.
Đúng như lời hứa chú mèo ấy sẽ luôn bầu bạn và bảo vệ đứa trẻ.
Vì mai là cuối tuần nên Yeonjun đã cho Soobin nghỉ ngơi, cậu từ khi sống chung với anh thì những thói quen xấu cứ tự nhiên biến mất, suốt ngày chỉ có học và học, chỉ đến cuối tuần mới được phép thảnh thơi.
7 pm.
Yeonjun trên tay cầm một bịch bỏng ngô lớn, cùng hai lon coca tiến lại phòng khách, còn Soobin cũng đã chọn được một bộ phim ưng ý. Anh đặt thức ăn xuống bàn, nhìn cậu với ánh mắt nghi hoặc.
"Đừng nói là phim kinh dị nữa đấy nhé"
"Có tôi ở cùng cậu, đừng sợ"
Cậu vừa nói vừa tiến lại gần anh.
"Không phải phim kinh dị đâu, đây là một bộ phim khá nổi gần đây đấy, nghe nói hay lắm"
"Mong là vậy"
---oOo---
Những dòng chữ đầu tiên xuất hiện, rồi cả bộ phim được trình chiếu. Nói về tình cảm gia đình, một gia đình 3 người hạnh phúc, nhưng có lẽ cả hai đã lầm khi nghĩ đây là một bộ phim hạnh phúc.
Họ đã trải qua một cuộc sống êm đềm, đứa bé gái cũng có một tuổi thơ trong sáng nhưng rồi người bố lại rơi vào lưới tình của kẻ thứ 3, còn bị hãm hại, làm ăn sa sút mắc phải những tội án pháp luật phải lãnh tội trong ngục tối, tất cả tài sản đều bị tịch thu. Người mẹ cùng đứa con nhỏ chỉ có thể sống trong một căn phòng trọ cũ kĩ và ọp ẹp.
Từ một người phụ nữ hiền lành, ấm áp chịu đả kích từ cuộc hôn nhân rồi lại đến vấn đề tài chính bà ấy đã đánh mất chính mình. Đứa trẻ ngây thơ tội nghiệp thường xuyên chịu những lời mắng mỏ và đánh đập từ bà, người phụ nữ yêu thương và dịu dàng lúc trước đã hoàn toàn biến mất.
Rồi bà tìm kiếm được tình yêu mới của mình, một người đàn ông trông có vẻ rất lịch thiệp và nho nhã nhưng bà nào biết đó chỉ là sự giả tạo mà ông ta tạo ra.
Đứa con gái nhỏ của bà phải chịu đựng những hành động ghê tởm của ông ta mỗi khi bà vắng mặt, sau mỗi lần đụng chạm con bé lại chạy vào nhà vệ sinh, nôn thúc nôn tháo. Thật kinh tởm! Nó vài lần nói ẩn ý với mẹ, nhưng bà lại lơ là và nghĩ rằng nó chỉ là tiếp xúc với những phim ảnh quá sớm.
Ông ta bảo "Nếu con nói ra mẹ con sẽ không cần con nữa, bạn bè và xã hội sẽ bắt đầu ghê tởm con, xa lánh con, ta chắc rằng con sẽ không muốn điều đó xảy ra đâu đúng không? Ngoan ngoãn, ta sẽ thưởng".
Mầm mống độc hại gieo rắc trong tâm trí của đứa nhóc 13 tuổi, tính cách ngây thơ, trong sáng biến đâu mất. Nó bắt đầu lao vào cái quan hệ xấu xa, độc hại này, sau mỗi lần thỏa mãn ông ta lại để cho nó một số tiền điều đó làm nó nghĩ rằng thân thể nó có thể giúp nó thực hiện những điều nó thích, cho nó cuộc sống sung túc.
Cái suy nghĩ lệch lạc khiến nó càng lăng loàn, tuổi trẻ có thể hư nhưng đừng hỏng. Nhưng nó đã vướng phải vết xe đổ của biết bao nhiêu người, mặc dù vấn đề này đã được cảnh báo rất nhiều lần ở báo đài nhưng làm sao ảnh hưởng được tới một đứa trẻ không đủ ý thức và không đủ nhận thức hoàn chỉnh.
Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, nó cũng bắt đầu phát triển thành một đứa con gái, kì kinh nguyệt đầu tiên xuất hiện. Tối đó ông ta lại đến, mặc kệ lời van xin than khóc ông ta vẫn đút cái thứ thô tục đấy vào, máu chảy ra ướt hết đùi trắng, lúc nó đau đớn và tuyệt vọng thì cánh cửa phòng ngủ của nó đột nhiên mở ra, người mẹ như chết đứng dưới khung cảnh đó, cả thân người bà run rẩy, ông ta nhanh chóng giải thích đổ lại tất cả lỗi lầm cho nó, thật may là bà ấy đã đủ tỉnh táo để phân biệt tình hình, trên tay cầm lấy thanh sắt nước mắt giàn giụa xua đuổi tên háo sắt.
Rồi bà trở lại nhìn nó, không ôm nó vào lòng cũng không an ủi, bà chỉ hờ hững khép cánh cửa lại. Chính lúc đó, con bé đã hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng, không ai cần nó nữa, mẹ nó cũng nghĩ nó là đứa lẳng lơ và lăng loàn.
Nó cười, cười cho sự đau khổ của bản thân, nước mắt cứ liên tục rơi xuống, nó chỉ đành tự an ủi mình, tự lết thân xác héo mòn vào nhà vệ sinh.
Bà ấy cũng yêu con mình chứ, nhưng theo thời gian bà lại quên cách yêu thương, bà bỏ đi vì nghĩ nó cần sự yên tĩnh và không gian riêng để suy ngẫm nhưng lại không biết chính lúc đó ánh mắt nó đã cầu xin vòng tay ấm áp của bà đến nhường nào.
Từ sau hôm ấy nó càng trở nên lầm lì và cứng đầu, mỗi khi bà nhìn vào mắt nó, chợt nhận ra đó không còn là con gái của bà nữa, đó là một người hoàn toàn xa lạ. Sự yêu thương của bà không thể xuất hiện lúc nó cần nhất thì mãi về sau nó cũng sẽ không cần.
Bụng của nó ngày một to ra, những tin đồn ở trường, ở nơi nó sống, ở xã hội cũng bắt đầu nháo nhào, tuy vậy nó vẫn cương quyết không động tâm vì nó muốn đứa con của nó, dù không có ba nhưng vẫn sẽ nhận được sự sống và tình yêu từ người mẹ, nó muốn trở thành một người mẹ tuyệt vời, không muốn giống như mẹ nó.
Nhưng còn người mẹ, bà thì không thể chịu nổi những lời miệt thị đó, sự nhục nhã, mất mặt, sỉ diện của bà đều bị đứa con gái lăng loàn hủy hoại. Trong cơn say người ta luôn nói những lời thật lòng và đúng vậy bà ấy đã nói lên tất cả những suy nghĩ trong đầu.
"Tại sao tao lại có đứa con như mày chứ? Đẻ mày ra làm sự nghiệp của tao tan biến, rồi lớn lên mày lại làm nhục nhã cả thân danh tao, không có mày thì có lẽ cuộc sống tao đã khác, cái đồ xui xẻo lăng loàn như mày cứ sống thì bẩn cho cái xã hội, bẩn cái bản mặt tao. Chết đi!!!"
Đứa con chết lặng trước lời miệt thị từ niềm tin cuối cùng của nó, người thân duy nhất của nó cũng nguyền rủa nó nên chết đi. Nó hiểu ra rồi, nếu sinh đứa nhỏ ra đứa trẻ lại sẽ chịu một cuộc sống bẩn thỉu chi bằng nó cùng con chết đi. Đứa con dẫm lên những mảnh thủy tinh mà mẹ nó vừa gây ra, cầm lấy con dao gọt trái cây nhỏ từ từ tiến lên phòng.
Con đau quá, mẹ ơi.
Con lạnh quá, mẹ ơi.
Xin hãy cứu con, mẹ ơi.
Xin hãy ôm con, mẹ ơi.
Đừng giết con, xin đừng giết con.
Ngủ đi con, rồi sẽ kết thúc.
Không đau đớn, không lời miệt thị.
Không đau lòng, cũng chẳng bi thương.
Ngủ đi con, giấc ngủ mãi mãi.
Nhắm mắt lại và kết thúc thôi con.
Máu ấm chảy ướt sàn lạnh.
Mang đau thương hóa thành cát bụi.
Mang chua chát đổi thành bình yên.
Ta mệt mỏi buông tay thế nhân.
Kết thúc cuộc đời của một kẻ cô độc.
Cuối phim là khung cảnh trước một ngôi chùa an tĩnh, một phụ nữ trung niên đang quét dọn những chiếc lá vàng úa, tiếng tụng kinh vang lên đều đều khiến lòng người yên ổn.
BẠN ĐANG ĐỌC
Soojun || Chào cậu, tôi là Choi Soobin.
FanfictionLần đầu tiên yêu thích một người con trai. Những cảm xúc lạ lẫm liên tục xuất hiện, những lời chỉ trích rồi sẽ xuất hiện nếu ta yêu nhau. Nhưng tôi lại chẳng quan tâm, xã hội này vốn vẫn luôn hoạt động và phán xét. Tôi yêu em, và sẽ theo đuổi em đến...