"Lúc nãy...có chuyện gì mà trông anh có vẻ không vui vậy?"
Namjoon khẽ khàng đóng cánh cửa sắt và quay lại với tầng thượng lộng gió. Gã mất một lúc để thích nghi những cơn gió phủ trên mái đầu. Sau đó, dưới ánh nắng chói chang, đôi mắt gã va phải bóng dáng kẻ nọ. Gã lẽo đẽo theo đuôi áo sơ mi trắng phía trước, tiến về phía lan can rực sáng như những phiến đá lấp lánh dưới ánh mặt trời.
"Chỉ mới mấy tiếng mà xảy ra nhiều chuyện quá...anh nhất thời không thích ứng nổi thôi." người lớn hơn quay lại nhìn, giọng vang lên khe khẽ, "Nhưng không sao, hiện tại thì ổn hơn rồi."
Seokjin để hai tay vào túi quần, nghiêng người nhìn gã. Cơ mặt anh đã giãn ra đôi chút, sắc mặt cũng tươi tỉnh hơn khi nãy rất nhiều. Namjoon thấy vậy thì cười tít mắt, tay xoa xoa gáy anh rồi hôn lên mái tóc nhè nhẹ hương thơm.
"Được rồi, đừng lo nghĩ quá nhiều. Anh chỉ mới hồi phục lại thôi đó."
"Ừm...anh không sao mà." Seokjin thở hắt ra khi gã đem anh vào một cái ôm.
"Kể em nghe được không? Nếu việc đó khiến anh thấy thoải mái."
Seokjin đem mái đầu ngã lên vai gã, nói bằng giọng nũng nịu, "Không thoải mái chút nào~"
Chỉ thấy Namjoon bật cười một tiếng đầy nuông chiều, "Vậy để sau rồi kể cũng được. Cưng cứ việc ôm em tới khi nào dễ chịu đi nhé!"
...
"Vậy là Giám đốc Park đã tự ý ký kết hợp đồng mà không thông qua anh sao?"
"Ừ, lão còn cười vào mặt anh nữa. Anh tức nhưng chẳng làm gì được."
"Lão già này ngứa đòn nhỉ?" Namjoon xoa xoa cằm, "Nè, hộp đêm em từng làm cũng có mấy tên E đấy. Hay anh muốn-"
Seokjin híp mắt, nhanh chóng đưa tay chặn miệng gã lại, "Anh không thích mưu hèn kế bẩn đâu. Một mình anh đã đủ rắc rối rồi."
Seokjin nói rồi liền nhét vào miệng gã miếng trứng cuộn lấy từ hộp cơm của mình. Namjoon phụng phịu vì anh quay ngoắt đi, nhưng bù lại cơm trưa của Phu nhân làm đúng là ngon tuyệt đỉnh!
Gã chồm người tới chỗ anh ngồi, tinh nghịch chọt chọt cái má phính của anh. Namjoon hình như thích lắm, cứ chạm một cái là lại cười ti hí con mắt. Vì hai gò má người kia cứ phồng lên như sóc sau mỗi lần nhồi đầy thức ăn, trông sao mà yêu thế không biết!
Nhìn lại hộp bento mà hai đứa ăn nãy giờ, gã mới chợt nhớ một chuyện.
"Phu nhân tới đưa cơm cho anh rồi đi thôi sao? Bà ấy có nói gì không?"
"Tất nhiên là có." Seokjin đáp rồi gắp cho gã miếng salad cuối cùng, trước khi cất gọn chiếc hộp lại vào túi, "Còn nói một chuyện rất nghiêm trọng."
"Chuyện gì vậy?" lời nói của anh khiến gã không khỏi tò mò. "Còn nghiêm trọng hơn cả chuyện của Giám đốc Park sao?"
Seokjin bỗng đứng dậy, từ từ đi về phía trước sau khi bỏ lại cho gã một câu, "Ừm, mẹ kêu anh dẫn em về nhà ăn cơm, và tối nay sẽ họp gia đình."
"..."
"Sao cơ? Đến nhà của anh? Em á?"
Seokjin thở dài, đôi bàn tay thanh mảnh luồn vào những sợi tóc mềm, vò vò chúng. Anh tựa cả người lên lan can, dưới đáy mắt bỗng ánh lên vài tia u ám. Rồi anh nghiêng đầu, nhìn Namjoon đang mở to đôi mắt, khẽ gật.
BẠN ĐANG ĐỌC
[Namjin | Enigma×Alpha] MINE
FanfictionLà một Alpha vốn kiêu ngạo về vẻ ngoài, sức mạnh và cả trí tuệ, Seokjin luôn tự tin mình là kẻ chiến thắng trong mọi cuộc chơi. Cho đến khi gặp gã, anh lần đầu tiên biết được như thế nào là e sợ. --- Tác giả: Bùi. * Fanfic chỉ phục vụ cho mục đích g...
![[Namjin | Enigma×Alpha] MINE](https://img.wattpad.com/cover/349167290-64-k582106.jpg)