46.

220 24 8
                                        

"Bố được nước là cứ cười anh..."

"Thôi, đừng dỗi nữa mà~"

Sau khi dùng bữa và uống trà đàm thoại với bố mẹ xong, hai đứa được thả tự do nên Seokjin dắt cậu bạn trai đi tham quan xung quanh căn biệt thự xa hoa mà mình và gia đình ở. Dù vậy, người lớn hơn vẫn mãi phụng phịu vì đã bị bố trêu ghẹo trên cả bàn ăn và bàn trà. Namjoon phì cười vì vẻ mặt hờn dỗi quá đáng yêu của anh, dù cố ý bẹo má anh nhưng vẫn ngọt ngào dỗ dành.

"Bố thật sự xem em là vị cứu tinh của cái nhà này rồi." mở cửa phòng làm việc, anh đi vào và bật đèn lên, nhại lại lời bố với giọng khó chịu vô cùng, "Người duy nhất cạy được miệng Kim Seokjin cơ đấy."

"Nhưng lúc nhắc tới bệnh của anh...em thấy bố anh thật sự ngạc nhiên đó. Vậy đó giờ anh kín miệng tới vậy thật hả? Em cứ nghĩ mỗi em là anh không nói cho biết thôi." Namjoon lẽo đẽo theo sau lưng người yêu, chốc chốc lại cười lên vài tiếng.

"Chuyện của mình thì nói ra làm gì." Seokjin đi lại bàn làm việc, sắp xếp mớ giấy tờ ngổn ngang cho gọn gàng, "Anh tự mình bày ra, tự mình dọn dẹp. Mọi chuyện đều làm một mình quen rồi. Trước giờ anh nghĩ gì làm gì, trừ khi liên quan đến công việc thì đều hiếm khi nói cho người khác nghe, nhất là với bố mẹ."

Chú gấu to đứng tồng ngồng nghe anh nói, xong bỗng thở hắt ra. Gã đi ra phía sau anh, vòng tay ôm lấy vòng eo nhỏ, dịu dàng kéo người kia vào lòng.

"Nhưng giờ...anh đâu có một mình nữa?" gã tựa cằm lên vai anh, cọ cọ đầu mũi lên chiếc cổ trắng ngần, dịu giọng nói.

Seokjin hơi khựng lại rồi bật cười, vươn tay xoa xoa mái tóc đen của người đang say mê dụi đầu trên vai mình, "Vì vậy mà bố mới nói em trị được cái tính cố chấp của anh đấy."

"Đó không phải cố chấp. Vì anh không muốn làm bố mẹ lo lắng thôi." gã nhướng lên, hôn lên đôi gò má phúng phính, "Đối với em thì anh cũng vậy mà."

"Có lẽ là vậy..."

Namjoon thôi không hôn lên cổ anh nữa mà ngẩng đầu dậy. Gã xoay anh lại đối diện với mình, để kệ sách cao làm điểm tựa cho anh, xong cưng chiều mỉm cười.

"Em muốn hôn."

Seokjin nheo mắt rồi vươn tay ôm lấy cổ gã, để Namjoon thoải mái hôn lên môi xinh.

Gấu bự được chiều thì vui lắm, vừa dứt ra liền tiếp tục một nụ hôn khác. Gã một tay đỡ dưới đầu anh, một tay ôm lấy thân thể nọ, cuồng nhiệt thưởng thức viên kẹo ngọt thuộc về mình.

Đột nhiên, phía bên kia cánh cửa gỗ vang lên tiếng gõ giòn tan, nhưng có lẽ vì tiếng mút mát khá lớn nên cả hai đều không nghe thấy.

"Ồ, ra là hai đứa ở đây."

Cửa mở ra, bố anh từ bên ngoài ló đầu vào, thành công khiến cặp đôi kia đứng hình tại chỗ. Thấy có động tĩnh, hai kẻ nọ lập tức tách ra khỏi nụ hôn mãnh liệt, tròn mắt nhìn ông trân trân, đến nỗi mình đang trong tình cảnh nào cũng chẳng còn nhớ nữa.

Ông Kim nhìn vào và liền bắt gặp hình ảnh đứa con trai lọt thỏm trong vòng tay của chàng trai kia. Trước khung cảnh tình tứ ấy, ông chỉ cười đầy ẩn ý.

[Namjin | Enigma×Alpha] MINENhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ