25

428 64 28
                                        

Sân bay ngày thường vốn náo nhiệt, đám đông vây thành vòng tròn, những đôi mắt hiếu kì tụ tập bàn tán. Toàn bộ chuyến bay bị trì hoãn, không chỉ riêng hành khách bị ảnh hưởng mà danh dự của tổ bay sẽ sớm bị cấp trên phê bình. Bởi lẽ, Thôi Sở Ly là gương mặt đại diện cho hãng hàng không, lần này dính vào vụ án lớn như vậy, sự nghiệp và tiền đồ xán lạn của cô hóa thành tàn tro chỉ trong chớp mắt.

"Chắc chắn có hiểu lầm ở đây, tôi thật sự không biết vì sao trong hành lí của tôi lại có những thứ đó. Xin các vị làm ơn hãy tin tôi!"

Thôi Sở Ly lực bất tòng tâm, khoảnh khắc chiếc vali của cô mở ra, đồ dùng thiết yếu và đồ đạc của cô bị vô cớ biến thành những gói bột trắng được đóng gói chất đầy bên trong.

Hai cổ tay cô bị vây giữ trong chiếc còng sắt, Thôi Sở Ly ngẩng đầu nhìn quanh, ánh mắt từ đồng nghiệp tỏ ra hối tiếc và thất vọng, ánh mắt từ người ngoài lại thập phần ghét bỏ. Tâm trí cô bị xoáy chặt trong tâm bão, đầy hỗn mang và tuyệt vọng.

"Chị ơi!"

Thôi Nhiên Thuân liều mạng rẽ đám đông, muốn chạy đến gần cô nhưng lại bị cảnh sát chặn lại.

"Không phận sự miễn vào. Chúng tôi yêu cầu cậu lùi về sau."

Thôi Nhiên Thuân không đem theo thẻ xanh, hoàn toàn không thể chứng minh thân phận mình là cảnh sát.

"Tôi vô tội, tôi không làm gì trái với lương tâm của mình, xin hãy thả tôi ra." Thôi Sở Ly khổ sở cầu xin, nhưng vật chứng tang chứng đã bày ra trước mặt, cô không thể làm gì hơn.

Nếu không thể chứng minh bản thân trong sạch, cô phải chịu cảnh tù đày, sống trong những ngày tháng tăm tối. Và hơn hết, Thôi Nhiên Thuân sẽ chẳng còn ai để nương tựa.

"Các người đang làm gì thế, mau thả chị tôi ra. Chị tôi chắc chắn không làm."

Thôi Nhiên Thuân hét lên. Tại sao mọi chuyện không mong muốn lại liên tục tìm đến cậu? Có phải vì sự tồn tại của Thôi Nhiên Thuân vốn đã là sao chổi đen đủi làm liên lụy đến những người cậu yêu thương?

"Bằng chứng đã rành rành trước mặt, mấy người còn chối cái gì? Tốt nhất là cô nên giữ im lặng và hợp tác điều tra với chúng tôi."

Không tiếp tục nghe những lời biện minh từ Thôi Sở Ly, vị cảnh sát nọ lập tức ra lệnh: "Mau áp giải cô ta lên xe!"

Thôi Sở Ly lưu luyến nhìn theo dáng hình của Thôi Nhiên Thuân. Từ trước đến giờ, cô luôn là người chị mẫu mực, yêu thương cậu. Để Thôi Nhiên Thuân phải chứng kiến cô trong bộ dạng này, sự áy náy và hổ thẹn dâng lên nơi đáy lòng khiến Thôi Sở Ly không dám nhìn thẳng vào mắt cậu thêm nữa. Cô lẳng lặng cúi đầu, đi theo sự dẫn dắt từ phía cảnh sát.

"Chị ơi! Chị ơi!"

Thôi Nhiên Thuân tha thiết gọi cô, khóe mắt cay xè, cảm xúc bất định liên tiếp nối đuôi nhau thành hàng nước mắt rơi lã chã.

Trạch Vũ ôm chặt cậu vào lòng, để gương mặt cậu vùi sâu vào ngực mình, không muốn cậu tiếp tục nhìn thấy cảnh tượng đau lòng kia.

Soojun|| ABO|| SerendipityNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ