Chap 38

621 49 3
                                        

Jungwon.

Trong không gian yên tĩnh và khoảng cách có như không khiến tôi giây trước mạnh miệng đòi đấm anh giây sau rén vô phương cứu chữa, anh Park còn không thèm thả lỏng cái cơ mặt ra, tay anh vẫn để ở eo tôi và tôi chỉ dám nhìn xuống thì đúng là đồng chí ấy vẫn gồng tay chứ đéo thu dây điện như tôi nói.

Cảm giác như anh đang bứt rứt chuyện gì đó.

Nghĩ gì chúng tôi bắt đầu dây dưa môi lưỡi với nhau, tôi để tay lên vai anh. Ý là...tôi không có kinh nghiệm hôn hít như này, hôn kiểu Pháp ấy..Tôi có hôn anh cũng chỉ tiếp xúc ngoài da thôi, chụt phát là hết luôn khúc đấy.

Nên nói thật bị tấn công dồn dập tai tôi điếc tạm thời, chỉ có thể cứng đờ cả người mặc anh làm gì thì làm (ở mức hôn, sau lưng mấy người có quỷ kìa). Tôi cảm nhận rõ anh hôn dồn dập, mãnh liệt hơn lúc đầu nên càng không dám phản ứng, cứ giữ tư thế mờ ám một hồi lâu.

"...Anh làm sao vậy ?"

"Tranh thủ. Từ ngày mai không được như vậy nữa"

Tôi ôm cổ anh, nghĩ thấy éo le vô cùng cực, yêu đương chưa bao lâu đã chuẩn bị mỗi đứa một bán cầu rồi. 

.

.

.

.

.

Ban đêm tôi đòi ở lại nhà anh, bố mẹ tôi lại sợ nửa đêm nửa hôm tôi nghịch ngợm ảnh hưởng giấc ngủ của anh tại sáng mai anh bay sớm. Nhưng ngày mai tôi cũng ra sân bay tiễn anh mà, được cái Jongseong hôm nay tình cảm hẳn, chữa cháy với bố mẹ tôi.

Với cả bố mẹ cũng chẳng biết anh kiên quyết giữ tôi ngủ lại vì lí do gì.

Hôm nay tất nhiên chúng tôi không tâm sự hay nói năng gì mà lên giường đã ôm nhau ngủ, bay chuyến dài mà ngủ muộn như cực hình ấy. Tôi cũng chịu khó ngủ, khác hẳn với cái đồng hồ sinh học ngược lại với đồng loại thường ngày vì đây là những giây phút cuối cùng tôi có thể ngủ ngon trong vòng tay của ai kia.

.

.

.

.

.

Jungwon.

6 giờ sáng.

Mẹ anh ôm tạm biệt con trai, bố mẹ anh vẫn chưa về Mỹ vì họ thong thả hơn, còn dự định đi chơi thêm với bạn bè cũ nên chỉ có Jongseong đi thôi. Bố anh chịu trách nhiệm lái xe để anh nghỉ thêm một lát.

Mà anh có nghỉ đéo.

Jongseong dựa hẳn vào người tôi, mắt nhắm nhưng tay vẫn hoạt động, mân mê bàn tay đeo chiếc nhẫn khắc PJS của tôi. 

Tới sân bay bác trai không vào hẳn bên trong mà vỗ vai tạm biệt anh rồi cũng lái xe về, không có phụ huynh nên anh hiên ngang một tay kéo hành lí tay còn lại nắm tay tôi. Nhóm bạn anh cũng đến, Heeseung hyung, người mà anh thường bảo già nhưng trẩu thật sự hòa mình vào màn tiểu phẩm sướt mướt tạm biệt người em trai quý hóa đi xa, đòi đến ôm Jongseong nhưng mặt anh hiện rõ hai chữ ghê tởm đẩy hyung ấy ra.

[JAYWON] AMERICAN BOYFRIENDNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ