Tôi thở dài một hơi rồi lên phòng xem em thế nào rồi thì thấy em đã tỉnh, tôi mỉm cười tiến lại sờ trán em và thật may quá khi em không bị sốt quá cao.
"Anh..."
"Anh đây, Jungkook có thấy khó chịu ở đâu không?"
Em lắc đầu rồi ho ra vài hơi hồi sau nghĩ ngợi gì đó và chỉ tay vào vị trí trên vai em.
"Em thấy đau ở đây, có lẽ là do vết thương cũ vẫn chưa lành..."
Tôi vén áo em lên xem thì đúng như em nói, vết thương chỗ này vẫn chưa lành gặp em dầm mưa lâu như thế thì vết thương bất ổn cũng là điều hiển nhiên, tôi mở hộc tủ ra lấy thuốc bôi lên vết thương cho Jungkook sẵn tiện thay băng mới kẻo vết thương bị nhiễm trùng thì lại gay go nữa.
"Xin lỗi nhé Jungkook..."
"Có gì đâu mà xin lỗi, cũng tại em còn gì... Nhưng anh này, anh đã cãi nhau với anh Jijung sao?"
Tôi đặt lọ thuốc đỏ xuống nhìn em và gật đầu, nói cãi nhau thì cũng không hẳn là cãi nhau mà đúng hơn thì cạch mặt nhau luôn. Tôi lại thở ra một hơi mang hết mọi muộn phiền bên trong tôi ra rồi mỉm cười với em cho em đỡ lo lắng, em nắm nhẹ tay tôi rồi mân mê bàn tay tôi mà chẳng nói gì thêm, tôi đưa tay vỗ nhẹ vào tay em còn em thì lại nhỏ nhẹ cất lời:
"Em xin lỗi, là tại em nên mới thế..."
"Không sao đâu, em nghỉ ngơi đi nhé. Anh xuống bảo người làm nấu chút gì đó cho em".
"Không cần làm phiền họ đâu, em cũng đâu phải ốm đau bệnh tật gì quá... Chỉ là hơi lạnh thôi, anh ngồi xuống với em đi".
Tôi nghe em nói vậy cũng tiến lại ngồi xuống giường một hồi tay tôi vô thức đưa lên xoa tóc em, tóc em mượt và mềm quá, càng sờ cứ bị thích làm sao...
"Ôm em đi, em muốn được anh ôm..."
Lại thế nữa rồi, không để em chờ quá lâu tôi liền vòng tay qua ôm cả người em lại nhưng tôi ôm không xuể được em. Em nhận thấy được điều đó nên cũng bắt đầu đưa tay ôm trọn cả người tôi lại và cất lời:
"Anh hai của anh nói đúng, em thật sự không xứng đáng với tình cảm của anh. Nhưng em biết phải làm sao đây? Em biết em sai rồi, anh..."
Giọng em bắt đầu nghẹn lại và không nói nữa, tôi cũng im lặng không dỗ em ngay mà chỉ vuốt nhẹ vai em để em bình tĩnh lại mãi một lúc sau em mới chậm rãi nói câu còn dang dở:
"Anh không cần phải tha thứ cho em cũng không cần phải thương em làm gì. Em xứng nhận được những thứ tốt đẹp này của anh ư?" em lấy tay tự lau nước mắt mình rồi ngẩng đầu lên mỉm cười với tôi "Nếu anh muốn thì hãy tìm một người thương anh hơn em nhưng mà... Nhưng mà... Anh à em..."
"Được rồi, em bình tĩnh đã Jungkook, không sao, không sao hết. Em tiếp tục nói đi anh vẫn đang nghe em nói đây".
Em ôm chặt lấy tôi vào người rồi nấc nghẹn từng cơn như là đang có gì đó đang giằng xé trong em khiến em khó nói thành lời. Và tôi cũng cảm nhận được những giọt nước mắt đang rơi xuống mặt em càng lúc càng nhiều, nó thật ấm nóng không những thấm qua lớp áo của tôi mà còn thấm sâu vào da thịt tôi. Tôi phải làm sao bây giờ? Thằng nhỏ này khóc nhiều quá, nhìn em khóc như vậy tim tôi lại nhói lên liên hồi mà tôi lại chẳng biết phải an ủi em thế nào cho đúng.
BẠN ĐANG ĐỌC
[𝐊𝐎𝐎𝐊𝐌𝐈𝐍] I'M NOT HIM
Fanfiction[No, I'm not him, no Never will Never gonna move like him, move like I'm not him, no] •Dựa trên bài hát "I'm Not Her" của Clara Mae, nhưng mình đổi từ "Her" thành "Him" cho phù hợp với fic. •Couple: KookMin.
![[𝐊𝐎𝐎𝐊𝐌𝐈𝐍] I'M NOT HIM](https://img.wattpad.com/cover/298096158-64-k49846.jpg)