Chương 100: Sao khiến Hồng Long rời đi.

1.9K 239 22
                                    

Quả nhiên, Hoa Túc mở to mắt, lấy trâm bạc trên tóc xuống.

Dung Ly còn nhớ rõ trâm bạc này biến thành trường kiếm ở trong tay Hoa Túc như thế nào, một kiếm liền đâm xuyên qua tay của Phụng Vĩ. Nàng cuống quýt đứng dậy, làm bộ bình tĩnh, "Ta còn tưởng ngươi đã nhập định."

Hoa Túc xoay cổ tay, trâm bạc quả thực biến thành kiếm dài ba thước, mũi kiếm chỉ thẳng vào đám lửa chưa hóa thành hình người ở phía xa.

Dung Ly hơi trừng mắt, giống như vừa mới nhìn thấy đám lửa kia, kinh ngạc hỏi: "Đó là cái gì."

Hoa Túc lạnh giọng: "Xích Huyết Hồng Long."

Dung Ly ngơ ngác, sau đó khuôn mặt lộ ra kinh ngạc, bàn tay giấu dưới áo lông chồn nâng lên.

Chỉ một suy nghĩ, đầu bút của Họa Túy cũng trở nên sắc bén như đao, nàng không phải muốn thương tổn Hoa Túc, chỉ là muốn đánh cuộc một lần, Hoa Túc có thể vì nàng mà thu hồi kiếm bạc hay không.

Nàng chỉ là người phàm, tuy có Họa Túy trong tay nhưng chưa chắc có thể ngăn cản được Hoa Túc. Biết rõ như thế, nàng một bước cũng không nhường, "Ngươi đừng đả thương nàng ấy."

Phía sau, ánh lửa đỏ rực đã biến thành hình người, nhìn bộ dáng không khác Đan Tuyền bao nhiêu, chỉ là Đan Tuyền sinh ra với thân thể yếu đuối, trên mặt không có huyết sắc, còn Hồng Long Ngư lại da hồng môi đỏ, xinh đẹp rạng rỡ.

Nếu giống Đan Tuyền, vậy diện mạo của Xích Huyết Hồng Long cũng giống Dung Ly vài phần, có điều mắt mũi miệng của Xích Huyết Hồng Long không tinh xảo bằng Dung Ly.

Nếu nói diện mạo của Dung Ly là điêu khắc công phu, thì Xích Huyết Hồng Long giống như chiếu hồ lô họa dưa*, rốt cuộc vẫn kém hơn một chút.

(*Ví với mô phỏng, bắt chước theo hình thức bên ngoài.)

"Ngươi muốn cản ta?" Hoa Túc nhíu mày, "Ngươi nghĩ ngươi ngăn được ta?"

Dung Ly im lặng.

Hoa Túc lạnh lùng xùy một tiếng, "Cho dù Họa Túy rơi vào tay người khác thì cũng là đồ vật của ta, ngươi cho rằng ngươi có thể dùng nó để đả thương ta?"

"Ta......" Sắc mặt Dung Ly mệt mỏi, rơi vào thế khó xử, "Ta không muốn đả thương ngươi."

"Ngươi biết Xích Huyết Hồng Long đã làm cái gì." Hoa Túc lạnh lùng nói.

Dung Ly lắc đầu, "Ta không biết."

Nàng thật sự không hiểu được, quỷ này vẫn luôn đánh đố, bảo nàng làm sao biết.

Xích Huyết Hồng Long mặc váy lụa hai màu vàng đỏ, trên vải áo như thêu vảy cá, lung linh rực rỡ. Có lẽ nó không ngờ Hoa Túc sẽ đột nhiên mở mắt ra, thấy thế liền ngừng hát khẽ, bước chân cũng khựng lại.

Nó vẫn chưa mở miệng, tuy cử chỉ bình thường nhưng biểu hiện hết sức chậm chạp, không biết có phải do chỉ còn nửa hồn hay không.

Hoa Túc thấy Dung Ly vẫn đứng bất động trước mặt nàng ấy, lãnh đạm cười nhạt một tiếng, có lẽ đã sớm đoán được cho nên cũng không phẫn uất, chỉ nói: "Ngươi giúp nó thì sẽ trở thành kẻ thù của ta, đã suy nghĩ kỹ chưa?"

[BHTT][Edit][Hoàn] Tục Mệnh - Nhất Thiên Bát Bôi ThủyNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ