Hàn Quốc sắp đón chào kỳ nghỉ lễ dài nhất trong năm, đây là tin không thể tuyệt hơn cho công dân cả nước. Lee Sanghyeok cũng không ngoại lệ mà thở phào nhẹ nhõm, anh sẽ có nhiều thời gian hơn để bên cạnh mẹ.
Thư thả một chút về mặt thời gian, đổi lại lòng anh lại nặng thêm vạn phần. Bác sĩ bảo tế bào ung thư phổi của mẹ anh đã bắt đầu di căn nhiều nơi rồi, phát đồ điều trị bằng thuốc đơn thuần đã không còn tác dụng nữa, phải kết hợp hoá trị thì mới có thể hi vọng kéo dài thời gian sống thêm một chút.
Tim như bị ai cào một cái rướm máu.
Sau khi trao đổi với bác sĩ về chi phí điều trị, Lee Sanghyeok càng chết lặng. Anh không có nhiều tiền đến thế, những gì anh dành dụm được từ công việc chân tay không có quá nhiều giá trị là một mức lương ít ỏi, tất cả đều đổ dồn vào tiền viện phí và thuốc men cho bà rồi.
Phải làm thế nào đây? Lee Sanghyeok suy xét một lượt.
Vay mượn Moon Hyeonjun nữa sao?
Không được. Thằng nhóc đã giúp đỡ anh quá nhiều rồi, chưa kể dạo này công việc của nó cũng không thuận lợi lắm, anh không thể lại mặt dày mà làm phiền nó nữa.
Vay mượn Ryu Minseok thì sao?
Cũng không phải không thể, nếu anh hỏi thì nó chắc chắn sẽ giúp đỡ. Chỉ là anh không thể mượn nhiều tiền như vậy, hơn nữa thời gian dài không gặp đã khiến anh cảm thấy e dè, không còn có thể chia sẻ với nhau bất cứ điều gì như trước đây nữa.
Lee Sanghyeok nhìn người mẹ gầy rộc đi bởi sự hành hạ của căn bệnh quái ác. Đợi đến khi bà uống xong thuốc và dần chìm vào giấc ngủ, anh mới nhẹ nhàng đứng dậy thu dọn một chút, sau đó khép cửa phòng bệnh lại.
Gánh nặng đè nén trong từng bước chân anh. Người khác giờ này thì đang quây quần bên gia đình đón chào kỳ nghỉ, còn Lee Sanghyeok như người vô hồn đi về căn phòng trọ nhỏ chật hẹp của mình. Tự giễu mình cứ như con rùa rụt đầu, nhưng anh thấy mệt quá, ít ra thì cho anh hèn nhát hết hôm nay thôi.
Lee Sanghyeok không ăn không uống, cứ thế lên giường đắp chăn với ý định sẽ ngủ một giấc thật sâu.
Đã từng có rất nhiều thời điểm trong quá khứ khi mà cuộc sống bóp nghẹt đến không thể thở, nghĩ rằng mình chẳng cần luyến tiếc làm gì cả, thế giới chập chùng hối hả dường như không có chỗ cho anh nữa, có thể cho anh ngủ một giấc mà không tỉnh lại nữa không? Anh chấp nhận buông xuôi, đổi lại là vĩnh viễn không còn sự vất vả, không còn những lắng lo không biết kể với ai, không còn bữa đói bữa no hay tất bật với đời, chỉ còn sự an yên từ tận sâu trong tiềm thức.
Lee Sanghyeok lần này cũng lại thả trôi đầu óc đến mơ hồ thì mới sực tỉnh và tự mắng mình. Đồ ngốc, lúc mẹ vẫn còn ở đây thì mày càng phải cố gắng nhiều hơn nữa, ở đâu ra cái suy nghĩ bi quan như thế?
Anh cứ vậy nửa tỉnh nửa mê, một lần nữa đi vào giấc ngủ.
Nửa đêm anh vì hoảng sợ mà lại giật mình thức giấc. Anh mơ một giấc mơ rất chân thực, chân thực đến nỗi khiến lòng anh rét run, mẹ bỏ anh mà đi đến một nơi thật xa. Thế gian này chỉ còn mỗi anh đơn độc chống chịu với cơm áo gạo tiền.
BẠN ĐANG ĐỌC
[Choker] Our problems!
FanfictionMọi cuộc gặp gỡ đều là duyên! ***Warning: 18+, bạo lực học đường,...
![[Choker] Our problems!](https://img.wattpad.com/cover/362108863-64-k204618.jpg)