Ngoại truyện 3:

277 16 0
                                        

Callum ngồi dựa vào tường trong phòng, chốc chốc lại thở dài như một ông cụ non, trong đầu cậu bây giờ tràn ngập những suy nghĩ hỗn độn.

Cậu bé chỉ mới vừa lên 5, thường thì độ tuổi này rất hiếu động thích chạy khắp nhà, hiếu động quậy phá nhưng cậu bé thì hoàn toàn ngược lại luôn thích yên tĩnh mà chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Nhưng hôm nay có một việc làm cậu rất buồn bực.

- Tại sao mình lại không thể chứ?

Ở trường mẫu giáo có tổ chức cuộc thi thể thao quy mô nhỏ và Callum cũng hào hứng đăng ký tham gia, nhưng môn nào cậu cũng giành hạn chót cả. Thi chạy thì sức không bền, leo thang thì bị té, thậm chí thi trò ném bóng thì vô tình làm rơi bóng và tạo cơ hội cho đối thủ loại mình.

Dù vậy, Callum cũng được an ủi một chút khi được mẹ ôm vào lòng và mua cho cây kem socola. Callum rất thích vị socola, mẹ nói cậu có sở thích y hệt cha mình.

Ngày đó trở về nhà, cậu bé vô tình nghe lén được cuộc trò chuyện của cha mẹ.

- Đã đến lúc chúng ta nên luyện tập cho thằng bé rồi, nếu ở ngoài hoang dã, thằng bé chắc chắn sẽ là người bị ăn thịt đầu tiên mất._ Cha nói

- Chúng ta có ép buộc quá không? Callum vẫn còn nhỏ, vả lại, nhân cách Carl sẽ không để thằng bé bị giết đâu. Ngài thấy rồi đấy, việc huấn luyện chỉ làm tệ hơn thôi, em chỉ muốn Callum cứ như thế này hơn.

- Cô bướm thân mến, ta cũng lo cho Callum, ta tin thằng bé mạnh mẽ hơn bất cứ ai khác. Chúng ta chỉ dạy nó phòng thân lỡ gặp bất trắc.

- Ngài nói như vậy vì ngài chỉ thích Callum giống Carl! Ngài thiên vị Carl hơn! Phải, Carl rất hoàn hảo, thông minh, tiếp thu rất nhanh và có cái đầu lạnh. Một bản sao hoàn hảo của ngài. Nhưng thằng bé cũng là con của em! Em chỉ muốn Callum vẫn cứ mãi hồn nhiên, lễ phép. Hãy hứa với em, ngài chỉ dạy Callum cách phòng thân, đừng dạy Callum giết người.

Cha đứng ngây ra đó, do trời quá tối nên cậu bé không thấy rõ khuôn mặt cha biểu hiện như thế nào. Cảm thấy bị tổn thương vì nghĩ rằng mình chỉ là nỗi thất vọng nên cậu bé đóng cửa lại và không nghe gì nữa ở đoạn sau.

Một lúc sau khi nghĩ thông, cha mới gật gật đầu, ôm lấy mẹ vào lòng mà vỗ về.

- Callum vẫn sẽ mãi là đứa trẻ hồn nhiên của chúng ta. Ta cũng rất yêu Callum, và ta hứa sẽ không để bàn tay nó nhuốm máu.

Trở về thực tại, cậu bé chìm trong suy nghĩ vì nghĩ rằng cha thích một 'mình' khác, và cậu bé không thật sự được yêu thương. Do quá mệt mỏi, cậu bé nằm xuống giường, đôi mắt dần nhíp lại.

- Mày vốn không nên tồn tại mà

Một giọng nói y hệt vang vọng, Callum mở mắt ra và phát hiện bản thân đứng bên trong một nhà thờ. Cậu bé biết đây là nhà thờ vì được cha đỡ đầu Evan một lần dẫn đến để dự đám cưới một đồng nghiệp, đồng thời khoe khoang cậu bé với đồng nghiệp khác.

Khung cảnh nhà thờ y hệt như bức tranh "Sự phán xét cuối cùng" của Michelangelo. Đây cũng là địa điểm gặp gỡ của Callum và Carl để chia sẻ những suy nghĩ và ký ức của nhau

𝑩𝒍𝒖𝒆 𝑩𝒖𝒕𝒕𝒆𝒓𝒇𝒍𝒚 ||✔️Những tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ