Buổi sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ chiếu qua những tấm rèm cửa trắng trong phòng bệnh. Trương Trạch Vũ nằm trên giường bệnh, đôi mắt vẫn khép hờ. Tiếng máy đo nhịp tim kêu bíp bíp đều đặn, hòa cùng không gian yên ắng xung quanh.
Trương Cực là người đầu tiên đến. Hắn bước vào phòng bệnh với dáng vẻ mệt mỏi, quầng thâm dưới mắt hằn rõ vì cả đêm không ngủ được. Hắn đứng im lặng bên giường bệnh, nhìn Trương Trạch Vũ đang bất động. Cửa phòng bệnh lại mở ra, nhóm người Đồng Vũ Khôn bước vào, theo sau đó còn có cả Trương Tuấn Hào. Trương Tuấn Hào mang theo một bó hoa tươi, trong khi Chu Chí Hâm xách một túi cháo và thuốc bổ. Cả hai nhìn Trương Cực đang đứng đó, ánh mắt phức tạp nhưng không ai nói gì.
"Mày đến đây làm gì?"
"Tôi chỉ muốn đến thăm em ấy thôi."
"Xong rồi thì về đi, anh không cần phải ở đây nữa," Đồng Vũ Khôn nói, giọng điệu cứng rắn: "Tôi em trai tôi cũng không muốn nhìn thấy mặt anh đâu."
Trương Cực nhíu mày, đôi mắt trầm xuống: "Tôi ở đây vì muốn biết tình trạng của Trạch Vũ. Đây không phải là lúc nói chuyện cá nhân."
"Vậy cậu có nghĩ đến cảm xúc của bạn thân tôi không?" Trần bước tới, giọng điềm tĩnh nhưng lại mang theo sự áp lực khó cưỡng: "Cậu nghĩ rằng mình có tư cách ở đây sau tất cả những chuyện đã xảy ra sao? Từ khi nào cậu lại quan tâm đến nó như vậy?"
Trương Cực mím môi, ánh mắt lóe lên sự giận dữ, nhưng hắn vẫn kiềm chế. "Tôi không quan tâm ư? Hai anh có biết tôi đã thức trắng cả đêm để lo lắng cho cậu ấy không? Tôi đến đây vì tôi thật sự muốn chắc chắn rằng cậu ấy ổn!"
"Vậy sao? Nếu thật sự lo lắng như anh nói, thì đáng lẽ anh đã không để chuyện xảy ra từ đầu," Đồng Vũ Khôn nói, đôi mắt sắc bén như dao. "Em trai tôi đã gọi tên một người khác trong cơn mê man, chứ không phải cậu. Đó chẳng phải là câu trả lời rõ ràng cho vị trí của cậu trong lòng nó sao?"
Câu nói của Đồng Vũ Khôn như một cú đấm thẳng vào lòng tự trọng của Trương Cực. Hắn siết chặt tay, nhưng không phản bác ngay.
Trương Tuấn Hào, người đứng bên cạnh từ đầu, cảm thấy tình hình ngày càng căng thẳng. Hắn khẽ thở dài, bước lên giữa ba người: "Được rồi, mọi người bình tĩnh lại đi. Đây là bệnh viện, không phải chỗ để tranh cãi. Trạch Vũ vẫn cần yên tĩnh để nghỉ ngơi."
"Chính vì vậy tôi mới muốn cậu ta rời đi." Trần Thiên Nhuận nói, liếc Trương Tuấn Hào: "Nếu không phải hiện tại trong lòng nó anh khá có sức nặng thì tôi đã đuổi anh đi cùng hắn rồi."
Trương Cực đứng lặng một lúc lâu, ánh mắt đầy mâu thuẫn. Hắn biết họ nói đúng. Dù hắn muốn ở lại, nhưng sự hiện diện của hắn chỉ làm mọi người căng thẳng thêm. Cuối cùng, Trương Cực thở dài, quay người rời đi.
Đêm hôm đó, sau khi tỉnh lại, Trương Trạch Vũ cảm thấy cơ thể mình yếu ớt và đau nhức, nhưng điều khiến cậu bối rối hơn cả là cảm giác lạ lẫm trong tâm trí. Cậu khẽ nhắm mắt, cố gắng hồi tưởng lại mọi chuyện trước tai nạn, nhưng những hình ảnh chỉ xuất hiện mơ hồ. Cậu nhìn quanh phòng thì phát hiện một chàng trai đang ngồi ngủ gật trên ghế sô pha trong phòng bệnh.
BẠN ĐANG ĐỌC
|TF Gia Tộc| APEX
Storie breviXuyên không đã phi logic rồi nên đừng cố tìm sự logic ở đây!!!
