Gần đây, Đồng Vũ Khôn thường xuyên rơi vào trạng thái bất an kỳ lạ. Ban đầu, chỉ là những lúc đứng trong bếp hay đi dọc hành lang, anh thoáng nghe thấy tiếng ai đó khẽ gọi tên mình – giọng rất gần, như ngay sát bên tai, nhưng khi quay lại thì chẳng thấy một bóng người. Có khi là lúc anh đang họp trực tuyến, âm thanh mơ hồ ấy vẫn len lỏi lọt vào tai giữa những tiếng bàn luận ồn ào, khiến anh giật mình nhìn quanh. Anh tự nhủ có lẽ chỉ là ảo giác do công việc mệt mỏi, nhưng cảm giác lạnh sống lưng thì lại ngày một rõ rệt.
Ban đêm, những hiện tượng này trở nên đáng sợ hơn. Giấc ngủ của Đồng Vũ Khôn liên tục bị gián đoạn bởi những cơn mơ ám ảnh về vụ tai nạn của cả nhóm ở kiếp trước. Trong mơ, tiếng phanh xe chát chúa, tiếng kính vỡ loảng xoảng, mùi khét của cao su cháy hòa lẫn mùi máu tanh cứ lặp đi lặp lại, sống động đến mức anh có thể cảm nhận được hơi lạnh bốc ra từ cơ thể mình khi nằm bất động. Mỗi lần tỉnh giấc, quần áo anh đều ướt đẫm mồ hôi, tim đập dồn dập, và tiếng gọi tên kia vẫn vang vọng đâu đó trong đầu, như thể ai đó từ nơi xa xăm đang cố kéo anh trở lại một thời khắc mà anh không muốn nhớ.
Anh bắt đầu để ý rằng, những tiếng gọi và giấc mơ thường xuất hiện vào cùng khung giờ, khoảng nửa đêm hoặc gần rạng sáng. Không biết đó là ngẫu nhiên hay ẩn chứa một điều gì khác, nhưng càng ngày, Đồng Vũ Khôn càng cảm thấy có một sợi dây vô hình nối mình với quá khứ mà anh tưởng đã chôn vùi.
Bánh Trôi Nhỏ tuy còn nhỏ tuổi nhưng lại rất tinh ý và tình cảm, đặc biệt là với ba mình. Cậu nhóc nhận ra dạo gần đây Đồng Vũ Khôn hay thẫn thờ, ánh mắt đôi khi mất tập trung, ban đêm thì trằn trọc khó ngủ, sáng ra lại có quầng thâm mờ dưới mắt. Những khi thấy ba ngồi im lặng bên bàn làm việc hoặc nhìn ra ngoài cửa sổ, Bánh Trôi Nhỏ sẽ rón rén lại gần, ngước đôi mắt tròn xoe lên hỏi bằng giọng lo lắng:
"Ba mệt hả ba? Ba có bị đau ở đâu không?"
Mỗi lần như vậy, Đồng Vũ Khôn chỉ cười nhạt, xoa đầu con và bảo rằng không có gì, nhưng Bánh Trôi Nhỏ vẫn không yên tâm. Thế nên, cứ sau giờ học, cậu nhóc lại lon ton chạy đi lấy ly nước ấm hoặc rót sữa mang đến cho ba, cẩn thận đặt trước mặt rồi ngồi bên cạnh canh chừng cho đến khi ba uống hết mới chịu đi. Có những buổi tối, khi nghe tiếng ba trở mình hoặc thở dài trong phòng, Bánh Trôi Nhỏ sẽ lặng lẽ chui khỏi chăn, bước chân nhẹ như mèo sang phòng ba, trèo lên giường nằm sát bên, ôm cánh tay của Đồng Vũ Khôn và thì thầm:
"Ba đừng sợ... con ở đây với ba mà."
Những cử chỉ nhỏ bé ấy khiến Đồng Vũ Khôn nhiều lần lặng người, vừa ấm lòng vừa thấy chua xót, bởi anh biết con trai đã cảm nhận được điều gì đó bất thường, dù chưa đủ lớn để hiểu hết.
Chu Chí Hâm tuy bận rộn với lịch trình nhưng vẫn rất để ý đến tình trạng của Đồng Vũ Khôn. Anh vốn là người tinh ý, chỉ cần vài lần trò chuyện hay ngồi chung một bàn ăn đã nhận ra cậu em này gần đây hay thất thần, gương mặt lúc nào cũng phảng phất mệt mỏi, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Có lần đang tập kịch bản, anh bất giác dừng lại, nghiêng đầu quan sát rồi khẽ nói:
"A Mao, dạo này mày trông không ổn chút nào. Có phải làm việc quá sức không? Hay là nghỉ vài hôm đi, chuyện công việc để tao và mọi người lo."
