Lúc này trong phòng bệnh, Trương Trạch Vũ ngồi trên giường, chăm chú nhìn ngắm gương mặt Chu Chí Hâm. Hai tay xoa xoa mặt anh trai.
"Anh ơi sao giờ em mới phát hiện anh đẹp quá."
"Điều đương nhiên em ơi." Chu Chí Hâm tự đắc.
Đồng Vũ Khôn bước ra khỏi phòng bệnh của Trương Trạch Vũ, nơi không khí nhẹ nhõm hơn bao giờ hết sau khi Trương Trạch Vũ tỉnh lại. Mọi người trong nhóm đều mỉm cười, trò chuyện vui vẻ, cảm giác như cơn ác mộng vừa qua đã tan biến. Nhưng khi cánh cửa khép lại sau lưng, Đồng Vũ Khôn như bị rút cạn sức lực.
Anh tựa người vào bức tường lạnh lẽo ngoài hành lang, bàn tay run rẩy đưa lên che mặt. Những giọt mồ hôi lạnh vẫn đọng trên trán, và đôi chân anh không ngừng run rẩy. Anh đã gắng gượng suốt từ lúc xảy ra tai nạn đến bây giờ - từng phút giây đều căng thẳng, lo lắng, sợ hãi đến nghẹt thở.
"Mao ca, anh không sao chứ?" Trần Thiên Nhuận người vừa đi theo sau, lên tiếng hỏi.
Đồng Vũ Khôn ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười nhưng thất bại: "Anh... không sao, chỉ là..."
Nhưng chưa nói hết câu, cơ thể anh đột ngột đổ gục. Trần Thiên Nhuận vội lao đến đỡ lấy anh, lo lắng hỏi: "Mao Ca! Anh sao thế?!"
Đồng Vũ Khôn gục xuống trong vòng tay của Trần Thiên Nhuận, cậu lập tức lo lắng. Trần Thiên Nhuận cố gắng đỡ lấy anh trai, ánh mắt đầy căng thẳng.
"Anh ơi anh đừng làm em sợ. Dư ca, Chu ca! Có ai không giúp em với!" Em nhỏ sợ đến mức phát khóc đến nơi.
Trong phòng khám, không khí vốn dĩ đã yên ắng, nhưng giờ đây lại trở nên im phăng phắc đến kỳ lạ. Bác sĩ, sau khi xem xét kỹ lưỡng kết quả xét nghiệm của Đồng Vũ Khôn, ngẩng đầu lên với ánh mắt đầy ngạc nhiên.
"Đồng tiên sinh, tôi có một tin quan trọng cần thông báo." Vị bác sĩ nói, giọng cẩn thận.
Đồng Vũ Khôn ngồi trên ghế, mặt có chút tái xanh vì mệt mỏi, khẽ nhíu mày: "Tin gì vậy, bác sĩ? Chẳng lẽ sức khỏe của tôi có vấn đề nghiêm trọng sao?"
Ông đặt biểu đồ xuống bàn và nhẹ nhàng nói: "Cậu đang mang thai."
Không gian như đông cứng lại.
"...Mang... thai?" Đồng Vũ Khôn ngơ ngác, đôi mắt mở to nhìn bác sĩ, giọng run rẩy lặp lại hai chữ không tưởng: "Bác sĩ, ông... có nhầm không? Làm sao tôi có thể mang thai được?"
Chu Chí Hâm, đang đứng bên cạnh, cũng sốc đến mức suýt đánh rơi điện thoại: "Mang thai? Bác sĩ, chuyện này... là không thể! Em tôi là đàn ông mà!"
Cả ba người Dư Vũ Hàm, Trần Thiên Nhuận và Trương Trạch Vũ cũng sốc đến há hốc. Bác sĩ nhìn phản ứng của họ thì khó hiểu, nhìn cả nhóm với ánh mắt nhìn người ngoài hành tinh.
"Bất ngờ vậy làm gì, làm như đầu tiên thấy vậy." Ông nói rồi đút tay vào túi áo đi ra ngoài.
"Đúng là lần đầu nghe thật." Chu Chí Hâm nói nhỏ.
Cả nhóm năm người rơi vào khoảng lặng vô tận, mãi đến một lúc sau Dư Vũ Hàm mới bắt đầu lên tiếng.
"VÃI CẢ L**! THẾ GIỚI NÀY ĐÀN ÔNG MANG THAI ĐƯỢC!"
BẠN ĐANG ĐỌC
|TF Gia Tộc| APEX
Historia CortaXuyên không đã phi logic rồi nên đừng cố tìm sự logic ở đây!!!
