29

120 10 0
                                        

Bước qua cánh cửa lớn của sảnh tiệc, không khí bên trong hoàn toàn khác biệt. Ánh đèn pha lê tỏa sáng lung linh, tiếng nhạc du dương hòa cùng tiếng cười nói nhộn nhịp tạo nên một không gian vừa xa hoa vừa áp lực.

Tả Hàng bước trước, dáng vẻ điềm tĩnh và tự tin, trong khi Trần Thiên Nhuận đi sau với bước chân lười nhác, ánh mắt lướt qua đám đông với vẻ thờ ơ thường thấy. Cậu thật sự không muốn ở đây, nhưng trước áp lực của người mang danh mẹ kia mà cậu không còn lựa chọn nào khác.

Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía bên phải. "Ô, chẳng phải là Thiên Nhuận sao?"

Cả hai quay lại, một người đàn ông trung niên tiến lại gần, trên môi nở nụ cười thân thiện nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tò mò. Đây là ông Đặng – một doanh nhân nổi tiếng trong giới, và cũng là bạn cũ của mẹ Trần Thiên Nhuận.

Bộ não thiên tài đến lúc phải hoạt động, Trần Thiên Nhuận nhớ lại những gì đã đọc đêm qua thì dừng lại ở một cái tên - Đặng Kiên - cha của Đặng Giai Hâm.

"Chào chú Đặng," Thiên Nhuận khẽ nhướng mày, giọng nói lịch sự nhưng lại không hề nhiệt tình.

"Chú không ngờ sẽ gặp cháu ở đây. Đã lâu không thấy cháu xuất hiện trong những sự kiện thế này." Ông Đặng cười, ánh mắt đánh giá bộ vest trên người cậu: "Trông cháu ra dáng lắm."

"Vâng, cảm ơn chú." Thiên Nhuận đáp ngắn gọn, rồi định kiếm cớ rời đi. Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói khác vang lên, khiến cậu khựng lại.

"Thiên Nhuận."

Cậu quay đầu, đôi mắt mở lớn khi nhìn thấy người phụ nữ đang tiến lại gần. Là mẹ cậu – bà Trần Lệ Quân, trong chiếc váy dài màu ngọc bích lộng lẫy, nét mặt điềm đạm nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp sắc sảo của một người từng trải.

Bà Trần Lệ Quân, với vẻ ngoài quý phái và ánh mắt sắc bén, bước tới với nụ cười dịu dàng nhưng ẩn chứa sự kiểm soát. "Cuối cùng con cũng chịu đến. Cảm ơn Hàng đã giúp mẹ thuyết phục nó."

Tả Hàng lịch sự gật đầu. "Đó là trách nhiệm của cháu, thưa bác."

Trần Thiên Nhuận đứng im lặng, ánh mắt lướt qua mẹ mình trước khi dừng lại ở góc sàn khiêu vũ xa xa. 

"Nếu không có gì quan trọng, con nghĩ mình không cần ở đây quá lâu."

"Đừng vội. Đây là dịp tốt để con làm quen với những người có thể giúp ích cho tương lai của con." Bà Trần đáp, giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng rõ ràng không cho phép cậu phản bác.

"Để con tự quyết định tương lai của mình thì tốt hơn." Cậu cười nhạt, nhưng không nói thêm gì.

Bà không trả lời, chỉ liếc mắt nhìn Tả Hàng, người vẫn đứng yên như một tấm lá chắn vững chắc. 

"Dù sao cũng cảm ơn cháu, Tả Hàng. Thiên Nhuận thật sự cứng đầu, nhưng có cháu ở bên, bác thấy yên tâm hơn."

"Cháu sẽ cố hết sức." Tả Hàng trả lời, nụ cười vẫn bình tĩnh như thể không hề cảm thấy áp lực từ hai mẹ con họ.

Cuộc trò chuyện ngắn ngủi nhưng đủ để khiến Trần Thiên Nhuận thêm phần khó chịu. Cậu biết rõ sự hiện diện của Tả Hàng trong buổi tiệc này không chỉ đơn thuần là người đi cùng.

|TF Gia Tộc| APEXNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ