21

153 12 0
                                        

Mấy tháng qua Trần Thiên Nhuận cảm thấy cơ thể mình rất lạ, chẳng hiểu sao tự nhiên không lí do cơ thể mình lại xuất hiện nhiều vết bầm tím, sưng đỏ. Cậu đau não làm bởi nghĩ mãi có ra được cái mẹ gì đâu. Vào một ngày rảnh rỗi không có lịch trình, Trần Thiên Nhuận quyết định đánh liều đi xem bói.

Mồm hay nói bản thân theo chủ nghĩa duy vật nhưng mà thật ra tâm em nhỏ này cũng sống tâm linh lắm, bởi vì em sợ ma!

Trần Thiên Nhuận theo lời dẫn của giang cư mận tìm đến một thầy bùa được cho là khá tín để xem bói, khung cảnh ma mị, thiếu sáng khiến đứa nhát cáy như cậu nhìn mà lạnh sống lưng.

"Đừng sợ, cứ vào đi." Giọng the thé của người phụ nữ vang lên khiến Trần Thiên Nhuận giật cả mình.

Cậu đi vào ngồi xuống trước bàn của vị thầy bói này.

"Ta biết cậu đến tìm ta vì cái gì..."

"Sao bà biết."

"Ta chỉ cần nhìn lướt qua là hiểu, có phải dạo gần đây cơ thể cậu luôn xuất hiện những dấu vết lạ không có nguyên do không?"

"Đúng rồi ạ."

"Cũng chẳng có gì to tát cả, cậu sinh ra đã có mệnh sinh đôi, nhưng mà người anh em này của cậu lại không đầu thai cùng một chỗ. Tuy không là máu mủ ruột thịt nhưng linh hồn liên kết nhau nên thành ra người kia khi chịu bất kì tổn thương nào thì cậu cũng phải chia sẽ tổn thương cùng người ấy."

"Bà có thể cho tôi biết người ấy là ai không?" 

"Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt. Xem kỹ lá số của hai người, ta thấy đường sinh mệnh của cả hai... quấn lấy nhau như dây leo quấn cành cây. Kiểu duyên này không phải ai cũng có đâu, trời định cả rồi. Một người thăng thì cả hai cùng thăng, một người khổ thì người kia cũng chẳng yên. Đó là cái gọi là 'đồng sinh cộng tử'."

Trần Thiên Nhuận nghe mà ong ong cả đầu, cậu bắt đầu suy nghĩ đến tất cả mọi sự kiện diễn ra xung quanh mình và thời gian những vết thương xuất hiện. Sàng lọc từng đối tượng, đến cuối cùng thì cậu tìm ra được một người có khả năng nhất.

Chính là Tả Hàng!

Niềm tin rơi xuống đáy vực, cảm xúc vứt cho chó ăn. Bà mẹ là ai không phải tại sao lại phải là Tả Hàng.

"Có cách nào để tôi có thể cắt đứt cái sợi dây liên kết chết tiệt này."

"Sợi dây nhân duyên này, ta xem qua, là sợi chỉ đỏ trói buộc, chẳng dễ mà cắt rời. Nếu muốn tách nhau ra, e rằng phải làm cho một bên có mối dây mới, một quan hệ khác đủ mạnh để thay thế. Nhưng nhớ kỹ, mối duyên như vậy, cắt đi cũng như cắt vào da thịt, đau đớn, tổn thương không chỉ một người. Lựa chọn này không dễ, vì tâm cậu với người ấy chẳng phải tình cờ mà gắn bó. Đôi khi, số mệnh đã định, cậu càng muốn thoát ra, càng bị cuốn lại. Phải xem lòng cậu đủ mạnh, hoặc người kia đã sẵn sàng để buông tay hay chưa."

"À cậu phải nhớ, chỉ cần sai một li thôi thì hai người cả đời không thể tách rời nhau được."

Thầy bói đưa cho cậu một gói giấy màu đỏ, Trần Thiên Nhuận thắc mắc không biết đó là gì thế là ngước lên nhìn.

|TF Gia Tộc| APEXNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ