Tiếng giày cao gót vang lên đều đặn trên sàn lát đá cẩm thạch, thu hút sự chú ý của mọi người trong bữa tiệc. Một cô gái xinh đẹp bước vào, khoác tay một thiếu gia trẻ tuổi, cả hai đều toát lên vẻ kiêu ngạo và tự tin. Với chiếc váy đỏ rực rỡ, mái tóc đen dài buông lơi như dòng suối, Hạ Dương Tri tiến về phía bàn của Tả Hàng và Trần Thiên Nhuận. Cô không thể không mỉm cười một cách giả tạo, dù trong lòng đang nổi sóng. Trần Thiên Nhuận, người đứng cạnh Tả Hàng, có một khí chất mạnh mẽ nhưng lại khiến Hạ Dương Tri cảm thấy không thể nào dễ dàng tiếp cận.
"Chào Tả Hàng," cô mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại không thể che giấu sự mỉa mai: "Lâu rồi không gặp, anh vẫn bận rộn như xưa nhỉ?"
Tả Hàng đáp lại với một cái gật đầu nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt anh lại không dừng lại lâu:"Chào em, em vào muộn, đừng để mọi người phải chờ lâu."
Hạ Dương Tri không để ý đến thái độ của anh mà quay sang Trần Thiên Nhuận, đôi mắt cô nhanh chóng quét qua gương mặt anh, một ánh nhìn không thể bỏ qua. Trần Thiên Nhuận, dù không nổi bật như Tả Hàng, nhưng lại có sự quyến rũ khó cưỡng. Dù thế, Hạ Dương Tri không thể để mình bị thua kém trong bất kỳ tình huống nào.
"Chào cậu nhé, Trần Thiên Nhuận." Cô nói, nụ cười càng thêm ngọt ngào: "Cậu bây giờ đã có thể sánh vai đi cùng Tả Hàng rồi sao?"
Trần Thiên Nhuận chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt anh vẫn giữ sự lạnh lùng quen thuộc: "Chào chị, rất vui khi được gặp."
Lời chào của anh không thiếu sự lịch thiệp, nhưng Hạ Dương Tri cảm nhận được sự xa cách từ ánh mắt ấy.
Đột nhiên Tả Hàng có vài người bạn đến gọi thế là hắn dặn dò Trần Thiên Nhuận đứng yên một chỗ đợi mình, còn Hạ Dương Tri thì cũng lượn lờ quanh mấy cô nàng tiểu thư để kết thân lấy lòng. Đột nhiên trong tâm trí cậu nảy ra một ý nghĩ táo bạo. Sẽ thế nào nếu Trần Thiên Nhuận tạo ra một tình huống khiến Hạ Dương Tri và Tả Hàng buộc phải đối mặt với nhau một cách thân mật hơn? Để họ tiếp xúc một lần nữa, không phải với sự lạnh nhạt của sự xa cách, mà là với cảm giác gần gũi thật sự. Lúc đó có khi mối liên kết chết tiệt giữa cậu và Tả Hàng sẽ không còn nữa, ôi quá là tuyệt vời rồi.
Một lúc sau khi Tả Hàng quay lại, Trần Thiên Nhuận nhẹ nhàng đưa tay về phía ly rượu của Tả Hàng, lén bỏ vào đó một viên thuốc nhỏ, thứ mà sẽ khiến hắn không thể kháng cự. Đúng như cậu tính toán, Tả Hàng không hề nghi ngờ, chỉ đơn giản là nhận lấy ly rượu và uống hết. Trong vài phút ngắn ngủi, một sự mệt mỏi dần ập đến với Tả Hàng, anh bắt đầu cảm thấy đầu óc quay cuồng, đôi mắt mờ đi.
"Anh ổn chứ?" Trần Thiên Nhuận nhẹ nhàng hỏi, giọng hắn đầy quan tâm giả tạo, nhưng trong mắt lại là một ánh nhìn sắc bén, như thể đang quan sát từng phản ứng của Tả Hàng.
Tả Hàng cố gắng giữ vững lập trường, nhưng cơ thể hắn không thể nào phản kháng lại được: "Tôi... chỉ hơi mệt."
Hắn thở hổn hển, đôi mắt mờ đi và sự nhận thức dần mất đi. Cảm giác đầu óc quay cuồng khiến hắn không thể đứng vững.
Trần Thiên Nhuận không để lỡ cơ hội. Cậu nhanh chóng đỡ lấy Tả Hàng, dịu dàng dìu hắn ra khỏi phòng tiệc, tránh sự chú ý của mọi người. Họ đi qua những hành lang tối tăm của khách sạn, cuối cùng dừng lại ở một căn phòng mà Trần Thiên Nhuận đã đặt sẵn cho các vị khách đặc biệt – một nơi hoàn toàn riêng tư, tách biệt khỏi mọi ánh mắt tò mò.
BẠN ĐANG ĐỌC
|TF Gia Tộc| APEX
NouvellesXuyên không đã phi logic rồi nên đừng cố tìm sự logic ở đây!!!
