Chương 89

235 35 3
                                        

Chương 89

Sáng sớm hôm nay, Takemichi rời khỏi nhà với một hộp bento và sự ngơ ngác khi bị đuổi khỏi ngôi nhà của chính mình. Takemichi gãi đầu, em cảm thấy sáng nay Kazutora đặc biệt cáu kỉnh, không nói không rằng gì đã khoá trái em ngoài cửa rồi. Takemichi đành đi sang nhà Takuya, gọi cậu ta cùng mình đi bộ đến trường. Nhưng đáng tiếc thay, vì đêm qua bên Tenjiku lại mò đến nên Takuya đã vội vàng xách quần áo chạy sang nhà Makoto trong đêm rồi. Takemichi bất mãn bĩu môi với Kakuchou.

- Dù sao cũng là nhà thằng Takuya, mày cũng phải cho nó thở tí chứ... Sao lần nào cũng để mấy người bên Tenjiku doạ nó chạy vậy?

- Xin lỗi nhé Bakamichi, chuyện họp bang là do Izana quyết định mà...

Kakuchou tất nhiên cảm thấy tội lỗi, nhưng "vua" của anh nói thế thì nghe thôi, điều duy nhất Kakuchou có thể làm là yêu cầu Tenjiku không tự tiện lên lầu trên để tránh ảnh hưởng Takuya. Nhưng cậu ta vừa nghe có "khách quý" đến nhà đã lập tức cuốn gói chạy đi mất rồi.

Takemichi thở dài, thay vì đứng đợi mòn gót trước cửa nhà cho bộ tứ Mizo kia qua đón thì chẳng thà em tự đi bộ đến trường còn hơn. Vậy là, Takemichi khởi đầu một ngày mới vô cùng không suôn sẻ, quãng đường vốn chỉ mất mấy phút để hoàn thành phút chốc dài đằng đẵng.

Mười phút sau khi em an toạ được tại chỗ ngồi của mình, Makoto mới bước vào, theo sau đó lần lượt là Takuya, Yamagishi và Akkun. Takemichi ngước đầu lên, thấy cả bọn đang phấn chấn cười đùa với nhau, em lập tức nộ khí xung thiên.

- Tại sao cùng là bộ ngũ Mizo, buổi sáng của tao tệ vãi, còn của tụi mày lại trông vui vẻ thế hả!?

-Ủa, thì tại tụi tao ngủ ở nhà thằng Makoto đêm qua mà... Sáng tỉnh dậy siêu vui luôn

Takemichi trưng đôi mắt cá chết liếc nhìn Yamagishi. Còn dám phản biện, đã ngủ lại sao không gọi em! Anh em kiểu gì vậy. Nhưng mà không chỉ Takemichi, mấy tên khác trong nhóm bốn người cũng đồng lúc trừng mắt nhìn Yamagishi, khiến cu cậu như chợt bừng tỉnh, vội vàng rụt cổ về.

- Thôi này, ăn đi. Bình thường đi chung mua chung, nay đánh lẻ nên đồ ăn dở ráng chịu

Akkun thảy một phần cơm nắm lên bàn, nói thì nói vậy, nhưng Takemichi vẫn luôn chung thuỷ với duy nhất một loại cơm nắm, có thể chê dở được sao?

- Đừng có tưởng mỗi cái cơm nắm là dụ được tao nha! Khai mau, đêm qua sao kéo nhau qua nhà Makoto ngủ mà không rủ tao

Takuya cho tay vào túi, lặng lẽ lấy ra chai nước tăng lực yêu thích của em dặt lên bàn, còn chu đáo khui sẵn nắp.

- Ờm... Bộ nghĩ mấy món này mua được tình bạn của tao hả!?

Akkun rút ra từ trong túi bịch snack vị khoai tây nguyên bản được yêu thích mãnh liệt bởi Takemichi, đặt nó đến trước mặt em.

- Đều là bạn bè cả, đôi lúc ai cũng cần không gian riêng mà, phải không? Anh em tốt, mau ngồi đi!

Cả đám bốn người mới chậm rãi thở ra một hơi, từng người một ngồi vào vị trí.

Bình thường chỗ ngồi của cả bọn sẽ là Takuya ngồi cạnh Takemichi, và hai đứa ngồi bàn áp chót. Yamagishi và Makoto chiếm dụng hai bàn ngay sau, tiện để làm đủ thứ việc xấu. Trên cùng cả bọn tất nhiên là học sinh mang vẻ gương mẫu nhất trong cả đám, Atsushi Sendo rồi. Nhưng hôm nay, Akkun và Takuya bỗng dưng rất biết điều dắt tay nhau lên ngồi bàn trên. Takemichi khó hiểu thật sự, bộ tính đá em khỏi nhóm hay gì mà như cô lập vậy...?

[BL] [AllTakemichi] LoversNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ