Chương 64

469 62 2
                                        

Chương 64

Takemichi vặn người vài lần, lâu ngày nằm viện khiến gân cốt của em như muốn rã rời... Lại còn thêm mấy cơn mộng mị đến từ ký ức kiếp trước, Takemichi thật sự cảm thấy mình cần phải gặp bác sĩ tâm lý rồi.

- Takemichi, tôi không muốn phải gặp lại bản mặt cậu trong tháng này đâu đấy

Chị y tá trực phòng quen thuộc lườm Takemichi một cái, sau đó đưa hành lý và thủ tục xuất viện cho em.

- Em có quyết được đâu ạ...

- Làm sao thì làm, mẹ cậu cho tôi số điện thoại rồi đó

Takemichi cười trừ nhận đồ từ tay chị. Bà chị này vẫn cứ đanh đá hệt như những ngày đầu em nhập viện... Nếu không phải nơi chị làm việc là bệnh viện, thì em thật sự rất muốn đến thăm chị thường xuyên đó...

Takemichi rời khỏi bệnh viện, tự bắt xe về nhà. Em không báo cho mọi người biết đã xuất viện, mà thật ra em cảm thấy có báo cũng chẳng để làm gì. Có phải bạn gái người ta đâu mà xuất viện còn chờ người tới rước?

- Mày cảm thấy lạ không?

"Takemichi" nhìn cánh cửa nhà tĩnh lặng trước mặt, một linh cảm mách bảo rằng cậu ta và em, hình như quên cái gì đó.

- ... Cảm giác cứ bất an kiểu gì ấy nhỉ?

- Đúng rồi! Kazutora - kun đâu? Cậu ta không đến thăm mày xuyên suốt thời gian nhập viện, điều đáng ngạc nhiên đó!!!

- Ờm... Tao không nghĩ là tao bất an vì điều đó

Takemichi cảm giác như nếu em mở cửa ra, bản thân sẽ gặp phải chuyện xúi quẩy nào đó vậy.

- Không vào cũng không được, thôi vào đại đi

- Nói hay lắm, cuối cùng người chịu là tao mà đúng không?

Nhưng không vào thì còn cách nào đâu, Takemichi cho chìa khóa vào, vặn tay nằm cửa.

Rầm! Rầm! Vài tiếng động lớn vang lên từ lầu trên, Takemichi hoảng hồn né khỏi những "vật thể lạ" bay ra từ nhà mình.

- Vãi!!! Cái đéo gì vậy!?

Takemichi chờ "cơn bão đạn" kia qua đi, mới chậm chạp ló đầu ra khỏi cánh cửa.

- Mày có nghĩ nhà mình có ma không?

- Không có đâu... Cơ mà chẳng phải mày là ma sao!?

Takemichi khó hiểu nhìn con ma thật sự đang núp sau lưng mình, trong nhà em mà có hiện tượng lạ, thì chỉ có thể là ông hổ giáng lâm thôi chứ ma cỏ gì...

- Kazutora - kun! Là tao!

Takemichi hét lớn, tránh để bị vật thể lạ tiếp tục tấn công. Em nghe trên tầng lầu nhà mình bịch bịch vài tiếng, sau đó là một trận liên hoàn âm thanh, rồi chìm vào yên tĩnh.

- Hay mày lên thăm dò trước đi

Takemichi đưa tay mời, "Takemichi" lườm em một cái. Cùng là Takemichi cả, có gan đứa nào lớn hơn đứa nào đâu mà bảo cậu đi xem thử!? Dù là Kazutora phát điên, hay con ma nào đó phá nhà, thì cũng không phải thứ "Takemichi" muốn xem.

[BL] [AllTakemichi] LoversNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ