Chương 86

292 43 1
                                        

Chương 86

Ngày hội càng đến gần, Takemichi càng thường xuyên đi sớm về trễ, đám bạn hoàn toàn không thể thấy bóng dáng Takemichi đâu ngoài trừ giờ học. Chịu thôi, em đã phải hành động vô cùng cẩn thận, không để lọt ra dù là một chút sơ hở nào để bị đám đó phát hiện mà.

Đêm trước ngày diễn ra lễ hội, Takemichi bất ngờ bị tập kích bởi bọn Atsushi.

- Tụi mày đến đây làm gì?

- Mai có lễ mà, qua nhà mày ngủ sẵn dậy cùng đi luôn

Takemichi nghi hoặc. Chơi với đám này cũng lâu, lần đầu tiên thấy tụi nó chủ động đến trường đến vậy... Chẳng phải mấy lần lễ trước Takemichi giục lắm thì tụi nó chịu mới vào dựng gian hàng hộ mấy bạn nữ à?

- Bình thường mấy đứa chúng mày toàn trốn mà nhỉ?

Makoto nhún vai, rất không giấu diếm đáp thẳng.

- Bọn tao nghi ngờ mày đang làm gì đó sau lưng tụi tao, hôm nay qua đây ngủ lại, mai xách mày đi chung luôn, được không?

Takemichi khoanh tay dựa tường, một lý do nghe rất muốn đấm người. Kể cũng lạ, bình thường cái đám này đâu có lắm chuyện đến vậy, tự nhiên hôm nay lại dở chứng gì không biết. Được rồi, đây là tụi mày ép tao đấy!

Takemichi né người, ra vẻ hoàn toàn không có ý kiến gì, mồm mở ra lại toàn mấy lời đe dọa.

- Ồ, tao thì cũng được thôi. Nhưng mà á, trong nhà tao cũng không phải chỉ có mình tao đâu nhé

Em vừa rời khỏi tầm nhìn, một Kazutora mang gương mặt quanh năm không biến sắc đang chiễm chệ ngồi trên sô pha phòng khách. Anh ta chẳng có vẻ gì là đang quan tâm đến nhóm người Takemichi cả, chỉ khẽ khàng quay đầu nhìn họ.

Đám Atsushi lập tức rụt cổ lại. Dù chuẩn bị tâm lý đối mặt với vị ôn thần này từ trước, nhưng gặp phải ánh mắt đó của Kazutora vẫn khiến họ không tài nào nhìn thẳng được.

- Không vào nữa hả? Vậy thôi nha

Takemichi rất hài lòng với phản ứng này, toan đưa tay đóng cửa nhà lại. Nào ngờ lần này chặn em là Kazutora, anh ta không nói một lời nào, rất tự nhiên mở toang cửa nhà Takemichi ra.

- Bạn bè mà, ngủ cùng có sao đâu chứ?

Takemichi nhìn Kazutora đang cong khóe mắt trước mặt, không thể không cạn lời. Sao bình thường không nói vậy đi? Sao lúc đám Touman kia đến không rộng lượng vậy đi? Toàn vật nhau muốn gãy cả cửa nhà em ra cơ mà...?

- Ha! Thế thì bọn tao không ngại đâu nhá!

Makoto rất hào hứng, là đứa đầu tiên tháo giày chui tọt vào nhà. Rồi lần lượt một đám đầu đỏ vàng cũng kéo vào nhà em trong sự bàng hoàng của Takemichi. Takuya đi ngang còn vỗ vai an ủi em một cái, ai mượn vậy trời?

Đêm hôm đó, thay vì được yên giấc trên giường mình, Takemichi bị năm tên bất lương kia cưỡng ép phải xép futon mẹ tặng ra ngoài phòng khách nằm ngủ. Trong cái tăm tối của bầu trời đêm, cùng tiếng ngáy và giọng mớ của mấy đứa bạn, Takemichi tự hỏi bản thân đã gây ra nghiệp chướng gì...

[BL] [AllTakemichi] LoversNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ