Chương 37

897 112 6
                                        

Chương 37
- Nội dung của buổi tập hợp ngày hôm nay là tổng kết quyết chiến Halloween
Vị trí kế bên Mikey nay lại xuất hiện thêm bốn nhân vật khác: Chifuyu, Baji, Kazutora và Hanma. Trông họ như tách biệt hẳn thành hai phe Valhalla và Touman vậy. Thậm chí Hanma vẫn còn mặc cả bang phục Valhalla kìa.
- Huyết chiến Halloween, 150 người Touman đấu với 300 người Valhalla, vậy nên mọi người đều x rất cố gắng để có được chiến thắng này. Phó tổng trường Valhalla đã chào thua, Hanma sẽ có lời chào hỏi
- Tôi là Hanma Shuji, Valhalla không có người đứng đầu nên đã thua. Từ nay Valhalla sẽ nằm dưới trướng Touman
Takemichi cáu kỉnh ra mặt. Gì chứ? Thái độ nhận thua của Valhalla thậm chí còn tệ hơn cả những gì em nghĩ nữa. Tên Hanma cao kều đó chẳng thèn gập người tỏ thành ý, cứ bất cần mà đứng đọc như đã thuyết diễn lại một bài văn của học sinh tiểu học đã được học sẵn vậy. Không khó để thấy đa số các thành viên Touman cũng có cảm nghĩ như em, tiếng xì xào bàn tán nhấn chìm cả khu đền Musashi. Chifuyu thì khỏi nói, mặt cậu ta đen hơn đít nồi. Dám chắc nếu không có Mikey ở đây cậu đã lao lên làm trận sinh tử với Hanma rồi.
- Nhưng nói đi phải nói lại, 300 người Valhalla cùng 150 người Touman chẳng phải là 450 sao?
- Một con số kinh khủng!
Các thành viên Touman nói chuyện to nhỏ với nhau, sau đó dõng dạc và tự hào hô lên tên bang của mình. Từng tiếng Touman mãnh liệt dội vào lòng Takemichi. Đây mới chính là một Touman mà em hằng nhung nhớ, nơi mọi người đều thân thiết với nhau hệt như người một nhà...
Không phải là sức mạnh của Mikey, không phải là quyền lực tại Tokyo. Touman là gia đình
- Ngoài ra tao còn chuyện khác muốn nói. Để có thể có được sự hợp nhất ngày hôm nay, phần công ơn lớn lao nhất chắc hẳn phải thuộc về đội trưởng lục phiên đội, Kisaki Tetta
- Hả?
Takemichi vô cùng khó hiểu. Em lén lút nhìn sang phía Baji, lại bắt gặp ánh mắt anh ta sắc lẹm như mèo cũng đang nhìn mình. Cả hai chạm mắt nhau, anh ta tặc lưỡi một cách khó chịu và quay đi. Này chắc hẳn muốn thể hiện sự không hài lòng với quyết định của Mikey đây mà...
- Ngoài ra, chính là lời phát biểu của cựu đội trưởng nhất phiên đội Baji Keisuke và phó đội trưởng Matsuno Chifuyu
Trông mặt Baji còn cau có hơn cả lúc nãy. Nếu chăm chú soi thật kỹ hai vị cốt cán này, ta sẽ thấy bàn tay nắm chặt thành quyền của Baji đang bị Chifuyu kịch liệt ngăn lại.
- Tao, Baji Keisuke, cựu đội trưởng nhất phiên đội, đã làm ra một điều ngu ngốc. Chỉ suýt chút nữa thôi tao đã đánh mất lòng tin của những người đặt niềm tin vào tao. Thành thật xin lỗi
Takemichi bất lực nhìn tên trên kia đang gặn ra từng chữ một để nói. Răng nghiến đến mức lộ cả nanh ra rồi. Có vẻ việc học cách xin lỗi ai đó khá khó khăn với một tên ngang ngược như Baji.
- Thế nhưng tao sẽ không trở lại làm đội trưởng nhất phiên đội. Tao cảm thấy bản thân không có đủ trách nhiệm lãnh đạo và một tinh thần của đội trưởng. Đã có một cuộc họp kín diễn ra giữa tao, Chifuyu và Mikey về vấn đề này và nhận được sự chấp thuận từ tổng trưởng
Lời tuyên bố hùng hồn của Baji lại làm dấy nên một trận ầm ĩ khác cho Touman. Lần này thậm chí các thành viên còn bàn tán sôi nổi hơn rất nhiều. Nhất là nhất phiên đội. Không thể chấp nhận việc mất đi một tổng trưởng đã quá thân thuộc, dòng người nhất phiên đội liên tục hô vang tên Baji với mong muốn anh trở về.
- Tao sẽ không thay đổi quyết định của mình, từ giờ tao sẽ chỉ là một thành viên của nhất phiên đội, như bao thành viên khác của Touman
- Vậy ai sẽ là đội trưởng nhất phiên đội? Matsuno Chifuyu?
- Còn đội phó?
Draken lớn tiếng gằn giọng để lấy lại sự tập trung của mọi người. Nói thật thì lời tuyên bố của Baji cũng khiến anh bất ngờ. Bởi lẽ Mikey chưa từng nói qua chuyện này với anh. Quả là "họp kín" nhỉ?
- Kế đến là màn phát biểu của Matsuno Chifuyu
- Dù sao thì Baji - san vẫn là một hậu thuẫn vững chắc cho nhất phiên đội, và chúng ta vẫn như thường lệ mà thôi. Nhưng dẫn tới quyết định này của tụi tao chính là sự xuất hiện của một nhân vật
Takemichi thầm cảm thán hôm nay có thật nhiều sự thay đổi trong nội bộ Touman. Em cẩn thận nhìn sang Kisaki đang ngồi ung dung trên thềm kia, chắc không phải gã đâu nhỉ? Nhỉ?!
  - Hanagaki Takemichi, mời tiến lên phía trước
  - Hả... Hể!!???
  Takemichi trố mắt nhìn Chifuyu đang đưa tay ra với cậu. Cái này còn sốc hơn là Kisaki nữa. Em đã làm gì chứ? Làm gì chứ!?
  - Tôi xin giao phó nhất phiên đội lại cho cậu Hanagaki Takemichi!
  - Ngẩng đầu lên chào mọi người nào
  Nhìn những ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng ành cho mình, tuyến lệ em lại trực trào. Takemichi ngẩng mặt song song với màn đêm, hét lớn.
  -  RẤT MONG ĐƯỢC GIÚP ĐỠ!!!
  - Khóc cái gì chứ...
  - Ngẩng mặt cao quá rồi thằng ngốc
  - Đồ mới may mà
  - ....
-------------------------------------------
  Sau buổi họp bang đó, Takemichi lấy lại nhịp sống yên ả hàng ngày. Trừ hôm nay
  Vì cái tủ lạnh trống rỗng hệt như bụng bản thân, Takemichi buộc phải lết người đi mua thực phẩm về nấu. Sao không đi ăn ngoài á hả? Xời, tiền tiêu vặt của em đều dùng để trả viện phí rồi.... Thật ra bên Touman cũng có chi trả phần nào hộ em, nhưng nó vẫn là quá đủ để đốt cháy cái túi tiền vốn mỏng manh của Takemichi.
  Chẳng biết lên cơn gì, thay vì vào quầy mì gói như mọi khi thì hôm nay Takemichi lại quay xe sang những thực phẩm tươi mới cần chế biến, dù em không biết nấu....
  - Mày có bị ngu không?
  Takemichi đang bốc đại một ít cà chua thì nghe thấy tiếng cằn nhằn. Em lập tức xù lông nhìn qua. Một tên cao to lực lưỡng đang nheo mắt nhìn quả cà chua được cầm trong tay Takemichi.
  - Không thấy nó dập hả? Không biết chọn thì chọn quả nào lành lặn chút
  Takemichi ngờ ngợ nhìn xuống, quả thật mặt cà chua có bị dập, nhưng không quá nhiều. Em lập tức thả nó lại xuống quầy, vớ lấy quả khác.
  - Quả đó chưa chín
  Takemichi lại cầm thêm quả khác nữa.
  - Chín quá rồi
  Quả khác!
  - Màu không đều sẽ không ngon đâu
  Cứ mỗi khi em cầm một quả lên sẽ nghe bên cạnh vang ong ong tiếng cằn nhằn. Bực tức, Takemichi bỏ hết cà chua xuống, nghiến răng nghiến lợi nhìn tên kia.
  - Muốn gì đây hả?
  - Lấy quả này đi, trông được đó. Cha mẹ để trẻ con đi mua đồ mà không dặn phải mua loại gì sao?
  Được rồi, Takemichi tức xì khói đầu luôn rồi. Em lấp tức nhảy dựng lên, lôi tấm thử học sinh của mình ra.
  - Tôi không phải trẻ con, đang học sơ trung! Là sơ trung đấy!!!
  - Sơ trung thì làm người lớn được sao?
  Hắn ta nheo mắt nhìn cậu. Không cãi được... Sơ trung thì vẫn là trẻ con mà... Takemichi bức tức quát.
  - Anh thì hay rồi! Bao tuổi mà nói tôi?!
  - 16, đảm bảo lớn hơn
  Takemichi lại không thể tiếp tục cãi, ngậm uất ức mà quay mặt lại phía kệ cà chua. Bỗng bên tay cầm rổ của em trĩu xuống, Takemichi nhìn qua liền thấy hai hay ba quả cà chua trông căng mọng và đều màu đã nằm yên ở đó.
  - Cảm ơn...
  Hắn ta cũng tự lựa cho mình mấy trái rồi xoay người đi. Nào ngờ đầu Takemichi lại lóe lên một suy nghĩ đầy bạo dạn, lập tức túm lấy ống tay áo của hắn.
  - Có thể nào giúp tôi chọn thêm một số nguyên liệu không?
  Đôi lông mày hắn nhíu lại, tưởng chừng sắp dính vào nhau tới nơi. Cuối cùng lại thở hắt ra, mệt mỏi.
  - Được, nhanh lên

[BL] [AllTakemichi] LoversNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ