Chap 61

3.9K 208 22
                                    

Do tối qua ngủ có hơi trễ nên sáng nay Wendy tới thành phố muộn, Van gọi inh ỏi hỏi tới chưa làm cậu nhức đầu. Chưa kịp ăn sáng đã phải có mặt ở nơi lấy cafe. Đứng cách xa tiệm cafe, Wendy lấy máy gọi lại cho Van.

"Tớ tới rồi đó nha."

"Vào lẹ đi, xong sớm cậu về sớm."

Wendy nghe ngữ khí hối thúc của bạn mình liền cảm thấy bất an, thật sự rất bất an. Lấy tay quơ đi suy nghĩ tán loạn của mình, Wendy quyết định cuốc bộ đến đó.

Mở cửa bước vào quán, Wendy đi đến quầy kêu li cafe, còn bản thân xem lại chỗ ngồi mà mình đã được hẹn, cậu một tay lò dò cái điện thoại nên căn bản không có ngước măt lên, bỗng một giọng nói cất lên.

"Cho hỏi cô có phải là người đến lấy cafe không?"

Lúc này Wendy mới ngẩng mặt lên nhìn người trước măt. Điện thoại trên tay rớt xuống cái 'binh' khiến mọi người trong quán chú ý. Toàn thân cứng đờ như đông cứng.

Irene thấy người kia đối diện măt mình, đây có phải là con người đó không? Tại sao? Chẳng phải đã....

"Wendy..." Bogum không tưởng tượng nổi đứng lên.

Nhất thời kích động Irene bổ nhào tới ôm chặt người kia, tham lam hít lấy hương thơm quen thuộc ấy. Đúng rồi! Nàng nhớ lắm, nhớ lắm...

Wendy đứng đó như pho tượng không có ý đáp lại cái ôm đó, lúc này cậu mới để ý thấy có Bogum ở đây, vội buông Irene ra Wendt nói:

"Xin lỗi chắc cô nhầm tôi với ai rồi."

Một lần nữa Irene nhìn người đứng trước mặt mình, muốn đưa tay tát một phát cho tỉnh nhưng lại không nỡ. Kiềm nén sự kích động lại, Irene lấy lại vẻ lạnh lùng 'Hừ' một cái rồi trở lại ghế ngồi.

"Nhầm lẫn nhầm lẫn, cô ngồi đi." Bogum lịch sự kéo ghế ra cho Wendy mặc dù trong lòng còn đang rất sốc.

Gật đầu cảm ơn, Wendy lén lút nhìn người ngồi đối diện kia phát hiện Irene đang công khai nhìn mình chằm chằm, Wendy chột dạ vội để ý chỗ khác.Về phần nàng, khi biết cậu mất đã là một cú đả kích lớn như thế nào, dù là thời gian trải qua lâu nhưng Irene không hiểu sao bản thân lạii cố chấp tin là Wendy chỉ đang ở đâu đó thôi. Nàng cũng không hiểu bản thân mình lại cư nhiên đi chờ đợi một điều trong vô vọng, đã có nhiều lần Irene thầm hỏi nếu trên thế gian này có điều kì diệu đem Wendy trả lại cho nàng thì sao? Nghĩ tới đó tự cảm thấy bản thân thực là hóa rồ... Thế nhưng hôm nay gặp lại một người y đúc thế này, nàng chết đi sống lại càng không thể tin. Chẳng nhẽ điều kì diệu đó là có thật sao?

Cứ cho là người giống người nhưng khi nàng ôm Wendy, lại rất tự nhiên hửơng thụ hơi ấm quen thuộc đó. Trên đời này làm gì có chuyện người giống đã đành mà hơi ấm riêng biệt cũng giống luôn sao? Nghĩ như thế nên Irene khẳng định đây là ngườu nàng luôn nhớ thương. Chỉ là...Wendy tại sao lại cố tránh đi cái ôm đó? Có phải nàng làm gì sao không?  Irene biết mình hiện tại rất rất rất muốn chạy lại ôm Wendy khóc cho thỏa sức rồi hỏi vì sao lại lừa nàng.

Qúan cafe cất lên tiếng nhạc du dương. Wendy thả lỏng cơ thể một chút, cô phục vụ khi nãy cậu gọi cafe đem li đặt trên bàn. Cậu nhận lấy, bàn tay vân vê xung quanh li cafe không biết nói gì.

[BH] [Wenrene] Tính Im Lặng Đến Bao Giờ Hả Đồ Ngốc?Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ