Duy Nhược Hề nhìn nhìn một người phụ nữ trang điểm đậm trong gương, một cái áo trắng rộng thùng thình một cái quần bó màu đen thoải mái, cùng một đôi thể thao màu đen, một lát nữa làm nhiệm vụ phải mặc sao cho thoải mái một chút mới được.
"A, không phải gương mặt thật của mình nhìn thực không tự nhiên." Duy Nhược Hề sờ sờ gương mặt, nhẹ nhàng thở một chút. Nhưng mà làm như vậy mới hiệu quả được.
Ra cửa Duy Nhược Hề liền trực tiếp đi Phàm Nghĩa Đường nhận nhiệm vụ là tìm não hạch của Mê Huyễn quái vật. Cô nhớ lần đầu tiên gặp con quái vật này cô còn chưa biết dùng tinh thần lực mà còn bị nó mê hoặc nữa chứ.
Hai lần kia găp chúng đều là Mặc Diễm cứu cô, khi đó chắc là cái người lạnh như băng kia đang làm nhiệm vụ tìm não hạch của Mê Huyễn quái vật. Duy Nhược Hề cũng nhớ rõ hình ảnh Mặc Diễm một đao lấy ra não hạch rất là lưu loát.
Vào thời điểm đó Duy Nhược Hề còn không biết Mặc Diễm vì cái gì mà phải lấy đi não hạch của quái vật, nghĩ đến mình khi đó Duy Nhược Hề cũng cảm thấy buồn cười. Thật sự là rất ngốc, đoán chừng Mặc Diễm rất là chán ghét cô đi.
Nếu bây giờ Mặc Diễm nhìn thấy cô không biết có nhận ra cô hay không? Duy Nhược Hề trong lòng thầm nghĩ.
Ở Phàm Nghĩa Đường tiếp nhận nhiệm vụ xong Duy Nhược Hề liền trực tiếp đi Văn Minh Khu bắc phố. Cô hiện tại cũng không dám đem một lượng lớn lỏa thạch ra đổi tiền vì sợ gây chú ý mặc dù trong không gian có rất nhiều lõa thạch.
Bắc phố vẫn giống như trước kia rất hoang vắng và trống trải, chỉ có các tòa kiến trúc cao cao còn lại một bóng dáng cũng không nhìn thấy. Lần này trở lại Duy Nhược Hề không có sợ hãi giống như hai lần trước cô nghĩ rằng tinh thần lực cùng thể thuật của mình có thể là đối phó được vài đứa bọn chúng đi.
Duy Nhược Hề bước vào bên trong bắc phố, bởi vì tinh thần lực tăng lên cho nên cũng không xuất hiện ảo ảnh giống lúc trước là nhìn thấy ngã ba đường. Cô chậm rãi bước về phía trước, đem tinh thần lực bao phủ lên bắc phố, phát hiện toàn bộ bắc phố chỉ có khoản 10 con Mê Huyễn quái vật.
Cô phát hiện ra tòa kiến trúc gần nhất bên cạnh có một con Mê Huyễn quái vật đang chăm chú nhìn cô. Duy Nhược Hề kéo khóe miệng nhếch lên, bắt nhà ngươi khai đao trước tiên.
Xoay người hướng tòa kiến trúc bên cạnh đi đến, Duy Nhược Hề dùng tinh thần lực dò xét thì thấy con quái vật khi nhìn cô tiến vào rất hưng phấn, đại khái là vui vẻ vì thấy con mồi đây.
Con quái vật đang ở lầu 3 Duy Nhược Hề liền trực tiếp bước lên lầu 3, Duy Nhược Hề thông qua tinh thần lực nhìn con quái vật, nó thế nhưng khi thấy cô tiến lên lầu 3 tựa hồ là mở miệng cười.
Bước đến lầu 3 cô thấy con quái vật đang ở giữa phòng chờ cô, chắc là đang muốn xuất ra Mê Huyễn thuật dụ giỗ cô, miệng con quái vật còn phát ra tiếng khóc ô ô của trẻ con.
Duy Nhược Hề cười lạnh một tiếng, bây giờ còn muốn sử dụng Mê ảo thuật với ta ư?
Trước kia là do sợ hãi Duy Nhược Hề cũng không dám cẩn thận nhìn con quái vật này, hiện tại nhìn lại cẩn thận đánh giá cô phát hiện con quái vật này xấu xí vô cùng. Toàn thân nó được bao phủ bởi một màu lam, đầu rất lớn nhưng thân mình lại ngắn nhỏ vô cùng, ánh mắt nhỏ ti hí xấu xí miệng lại rộng lớn, bên trong miệng lộ ra vài chiếc răng nanh vàng khè. Trên người thì tản ra một mùi xác thối nồng nặc, khi nghe đến làm người ta muốn nôn.

YOU ARE READING
Mặc Trạc
De TodoTác giả: Bồ Đào Hảo Toan Thể loại: Khoa Huyễn, Dị Giới, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Dị Năng Edit: Mộc Trà Văn án: Bởi vì một lần bị cướp đánh, Duy Nhược Hề mang theo một vòng tay chuyển kiếp đến địa cầu của 1000 năm sau, bởi vì thế giới tương lai đất...