Chương 61

2K 116 44
                                        


Edit: Bongbong_nbo

Beta: Bongbong_nbo

Thiết kế của nhà ma có ít nhất ba tầng, trên giới thiệu nói toàn bộ hành trình khoảng chừng bốn mươi phút, nhưng mà bốn mươi phút này phải không tính đến thời gian dừng lại ôm nhau gào thét, trái lại Tưởng Thừa cảm thấy bọn họ vừa phát sinh các loại la hét có thể hù dọa đến ma quỷ, lại từng người từng người ở trong căn phòng lúc tối lúc sáng xoay gần hai mươi phút, ngay cả cầu thang lầu một cũng không có đi qua.

"Chúng ta có phải nên tìm một chỗ lên lầu hay không?" - Tưởng Thừa hỏi một câu.

"Tôi đang tìm đây" - Phan Trí đứng đầu ở phía trước trả lời - "Gian phòng này chúng ta đã từng vào đúng hay không?"

"Không có" - Cố Phi nói.

"Vậy cánh cửa này chúng ta cũng không nên đi qua" - Phan Trí chỉ chỉ một cánh cửa đang đóng phía trước - ''Biết đâu chính là thông...''

Lời còn chưa nói ra, một chuỗi tiếng cười của con nít từ phía sau bọn họ nhẹ lướt qua.

Cho dù Tưởng Thừa cũng nghe ra được tiếng dòng điện trong tiếng cười có thể xác định chính là từ loa giấu trong góc nào đó phát ra, nhưng vẫn sởn tóc gáy một hồi.

"Phía sau có quỷ?" - Lý tùng hỏi một câu.

"Đi nhanh đi, đi nhanh đi..." - Hứa Manh kéo áo của Lê Vũ Tình, cúi thấp đầu đều không dám nhìn tới xung quanh.

Đang nói, lại một chuỗi tiếng cười nữa vang lên.

"A ——" - một đám người đồng thời hét to lên, dồn Phan Trí liền bổ nhào qua cánh cửa đó.

"Đừng sợ đừng sợ đừng..." - Phan Trí bị đẩy đến đứng cũng không vững, vội đi tới kéo cửa mở ra, ngay lập tức chính là một tiếng gào dữ dội - "A —— "

Đứng ngoài cửa một lát không biết phải đi qua hay là chờ ma quỷ cả buổi, Phan Trí bị một đám người đẩy mạnh vào trong lòng ma quỷ này.

Trong tiếng gào thét này, ma quỷ cũng bị đụng đến trên tường phía sau, không thể không ra sức đẩy Phan Trí ra.

"A ——" - một đám người quay người lại chạy.

Phía sau còn có cánh cửa, một đám người hoảng loạn không chọn đường, giống như thế giới đã hủy diệt rồi mà nhào qua, kéo cửa ra liền xông vào trong.

Ánh nắng sáng rực chói mắt tràn ngập thế giới giữa tiếng tiếng gào thét của bọn họ.

Mấy người bọn họ đứng ở trong ánh nắng vẫn còn gào thét mấy tiếng mới cả mặt ngỡ ngàng mà ngừng lại.

"Tôi đệt?" - Phan Trí kinh ngạc híp mắt lại - "Làm sao đi ra rồi?"

"Ngay cả lầu cũng chưa lên đã ra ngoài rồi?" - Tưởng Thừa quay đầu lại nhìn cánh cửa nhỏ kia một chút - "Mẹ nó đây là cửa ra khẩn cấp thì phải?"

Cố Phi đứng ở sau cùng, ôm cánh tay hắng giọng một cái.

"Hả?" - Tưởng Thừa quay đầu lại nhìn cậu ta.

Tát DãNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ