Nguyên nhân cũng do trời mưa, giờ Dậu vừa qua thì trời đã dần tối, mưa lớn còn chưa dừng lại, chỉ nhỏ hơn một chút.
"Công tử, đến rồi."
Ngoài cửa Phác phủ, Lạp Thất dừng xe ngựa lại, cách rèm xe nói với người bên trong.
Lạp Lệ Sa nhìn thiếu nữ đang ngủ say trong ngực, cô nhíu mày suy nghĩ.
Buổi tối gió càng lạnh, độ ẩm cũng cao mà nàng lại phát sốt, nếu tùy tiện đi ra ngoài rồi bị trúng gió thì làm sao đây.
Cô thấp giọng nói: "Anh nhi, tỉnh dậy."
Nhiệt độ cơ thể Thái Anh nóng lên, hai má hồng hồng, đôi mắt xinh đẹp của nàng nửa mở, trong tầm mắt phản chiếu khuôn mặt tuấn mỹ nhu hòa của nữ tử, nàng nũng nịu nỉ non: "Tướng Quân, ta đau đầu."
Lạp Lệ Sa đau lòng vô cùng, trong mắt tự trách bản thân càng nồng đậm hơn một chút, cổ họng cuồn cuộn, cô khàn giọng: "Vậy ta ôm nàng ra ngoài, nàng hãy ngoan ngoãn ở trong y phục đừng lộn xộn, được không?"
"Vâng."
Trong giọng nói mang theo âm mũi, phả ra khí tức ngọt ngào lại nóng rực, thời khắc này như dày vò trái tim cô.
"Lạp Thất, đi gọi cửa."
Lạp Thất nhận được mệnh lệnh thì nhanh chóng chạy đi đập cửa.
Cánh cửa lớn mở ra, mấy gã sai vặt cầm ô nghênh đón.
Lạp Lệ Sa dùng trường bào bọc kín nàng, ôm vào trong ngực rồi ra khỏi xe ngựa.
Gã sai vặt luống cuống tay chân giúp đỡ che ô, Bước chân Lạp Lệ Sa quá nhanh, bọn họ muốn theo cũng không kịp.
Lạp Lệ Sa lạnh mặt, "Nhanh lên!"
Đoàn người cuống quít đi vào tiền sảnh, Thẩm thị cùng Phác Dật Lãng đã canh giữ ở nơi đó.
Lạp Lệ Sa vừa bước vào cửa phòng, Thẩm thị liền lo lắng nhào tới, "Anh Nhi... Anh nhi bị sao?"
Cô ôm người lùi lại nửa bước, không muốn người khác chạm vào nàng mà cau mày thấp giọng nói: "Nàng bị sốt."
Thẩm thị sửng sốt một chút, bất giác cũng hạ thấp thanh âm, "Vậy đây là..."
Được bao bọc chặt chẽ như vậy, bà suýt chút nữa nghĩ rằng nữ nhi mình bị thương nặng.
Lạp Lệ Sa rũ mắt xuống, nhìn người nhu thuận trong ngực không nhúc nhích.
"Ta sợ nàng bị cảm lạnh một lần nữa."
Thẩm thị im lặng, trong lòng đối với cô lại càng thêm hài lòng hơn.
Phác Dật Lãng đi tới gần, "Lạp công tử, cứ giao tiểu muội cho ta đi."
Lạp Lệ Sa mím môi, trong lòng cô cho dù có vạn phần không nỡ, ngay cả không muốn buông tay nhưng giờ phút này cũng không được trái lời.
Cô cẩn thận đặt người vào trong ngực Phác Dật Lãng, nhưng Thái Anh lại gắt gao nắm lấy cổ áo Lạp Lệ Sa, nàng cũng không muốn rời khỏi ngực cô.
Phác Dật Lãng kinh ngạc nhìn, hắn cũng không nói gì.
Lui ra sau nửa bước rồi bất đắc dĩ nói: "Đã như thế, vậy làm phiền Lạp công tử đưa tiểu muội về phòng ngủ đi."
BẠN ĐANG ĐỌC
(Lichaeng) Sau Khi Trọng Sinh Ta Đem Phu Quân Sủng Đến Tận Trời
Romancetruyện cover Tác giả: Dữu Nhất Chỉ Lê