3.

6K 519 36
                                        

Chúng tôi luôn tán gẫu về những thứ vớ vẩn nhất trên đời. Nó khá thú vị khi xuyên từ chuyện này sang một chuyện chẳng liên quan. Ví dụ như chuyện học hành, bọn tôi luôn nói xấu nó hàng ngày, rồi chúng tôi có thể nói xấu một người nào đó, quần áo của họ tệ như thế nào. Solyn luôn trở thành chuyên gia khi nói về thời trang. Hwaso sẽ kể chuyện tầm phào mấy tin đồn xung quanh về ai đó, Solyn biết, tôi tất nhiên không biết, nhưng nó rất vui. Thỉnh thoảng họ sẽ nói về mấy thứ tình yêu nhố nhăng của mình, bọn tôi ưa thích nói chuyện có yếu tố độc hại. Tôi luôn đồng ý với ý kiến của hai người, bất luận đúng sai. Thành thật thì thế giới của tôi được lấp đầy bằng những thứ nhảm nhí của Solyn và Hwaso, bởi vì chúng tôi đều lố lăng ngang nhau đấy. Nhưng câu chuyện sẽ trở nên nghiêm túc khi họ nói về bệnh tình của tôi. Về cơ bản, bệnh của tôi sẽ không xấu đi hay cũng chẳng tốt lên, chỉ cần một cái nhìn khác thì mọi chuyện sẽ được giải quyết hết. Nhưng nó phức tạp, vì tôi có vài thứ đặc biệt, và tôi đã không còn sở hữu một đôi mắt bình thường. Tôi sẽ nói về nó sau, tôi nghĩ sẽ có người nào đó hỏi. Thật mệt khi phải nhắc đi nhắc lại nhiều lần, phải không?

Giống như câu chuyện luyên thuyên hôm nay vậy, mọi thứ rất yên bình cho đến lúc Solyn mách với Hwaso theo kiểu "we both know" của cô. Đoán xem ai không đi khám định kì nào, và ngay sau đó Hwaso sẽ nói tên tôi, "Jimin?". Không phải Hwaso cần xác định, mà cậu cần biết lý do tại sao tôi lại không đi. Con quỷ Solyn. Tôi quen với điều này rồi, vì nó là câu chuyện muôn thuở từ ngày này sang ngày khác. Giống như cuộc đời của tôi, một cung đường đi học, một cung đường qua tiệm hoa số 78, một cung đường đến quán cafe cạnh công viên, và một cung đường về nhà. Mọi thứ luôn lặp lại cho đến lúc tôi thuộc lòng nó. Tôi phát ngán khi phải nghĩ một cái cớ chưa được nói đến.

"Jimin, cậu cần gặp ai đấy."

"Một bác sĩ tâm lý khác sao?"

"Sẽ không tệ đến vậy nếu cậu chịu nói gì với người ta?"

"Mình biết mà, đúng không?" Solyn cảm thấy tuyệt vời khi hai ý nghĩ gặp nhau.

Tôi không đồng ý với họ điều này. Tôi thấy mình ổn, tôi vẫn bộc lộ mọi thứ ra ngoài, chỉ là tôi chẳng có mặc cảm gì nữa thôi. Cho dù tôi không say xỉn và huỷ hoại đi cuộc sống của mình, họ vẫn nghĩ tôi đang đau khổ theo cách nào đó, chỉ là tôi giấu đi. Họ sợ tôi mất đi việc đẩy cảm xúc của mình ra bên ngoài. Đôi mắt tôi không thể nhìn thấy, có gì thay đổi nó nữa đâu, tôi chẳng buồn là thật. Nhìn vào mặt tích cực, tôi đang sống hoà hợp với bóng tối của mình.

"Không. Mình nghĩ mình sẽ không đi khám nữa."

"Okay, có thêm vài người bạn, tiệc tùng nhậu nhẹt đi. Mình sẽ đứng về phía cậu."

"Solyn nói đúng đấy."

"Thôi nào, mình đang đợi đây, có ai muốn làm quen với người bạn mù này đâu. Mỗi lần đến một nơi mới họ luôn đối xử với mình như một động vật bé bỏng rồi ngay sau đó lơ mình ra một góc. Thú vị làm sao?"

"Nào đến nỗi vậy."

"Có đấy. Đừng bảo rằng mình không cố gắng."

Tôi sẵn sàng, kể cả với một bác sĩ tâm lý. Nhưng nhìn xem, họ đâu có quan tâm tôi đến vậy. Mỗi tuần đều hỏi những câu tương tự: cảm thấy thế nào, tuần này có gì mới, có chuyện gì xảy ra,... và rồi họ đâu có hứng thú với câu chuyện tôi kể. Tất cả những gì họ làm chỉ là đánh giá cảm xúc của tôi. Vì Chúa, nếu là một người bạn, tôi cần nhiều hơn thế.

KILIGNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ