Trái lại với bữa ăn lần trước, sự im lặng lại trở thành xu hướng của bàn ăn. Với bản năng luôn là một quý ông, hoặc tỏ ra thế, tôi có thể nói gì đó trước coi như là mọi thứ linh tinh vừa rồi là do tôi gây ra đi.
"Em có muốn nước ép không?"
"Yeah, để em lấy, anh uống chứ?"
"Có."
Hết chuyện. Tôi đã bảo mà, đừng ai đổ phần mở đầu câu chuyện cho tôi, với cái vốn hài hước khiêm tốn của mình, tôi có thể biến cuộc tán ngẫu hấp dẫn nhất hành tinh vào ngay một ngõ cụt, đã vậy còn cực hẹp và chẳng quay đầu lại được. Màn chuộc lỗi không hiệu quả cho lắm. Chúng tôi còn yên lặng hơn cả lúc đầu, về phần có ngại ngùng hay không thì chưa biết. Tiếng nhạc thì tắt ngóm từ lâu rồi, cái vinyl đấy tôi bị mua nhầm mà, ghét ghê. Thậm chí cái đồng hồ còn ồn ào hơn tiếng thở của bọn tôi. Tôi chưa múc cho em miếng súp nấm nào đâu, em chẳng định đòi quyền lợi luôn, tôi ngồi im re như rằng mình vừa gây ra tội và đang chờ thú thực với Chúa.
"Để em dọn cho."
Em nhận ra tôi đã ăn xong phần súp của mình và đang chờ nốt bên em. Đúng thật tôi cũng ngầm đồng ý rồi vì nếu cả thời gian tắm nữa thì sẽ muộn giờ ra canteen cùng Solyn với Hwaso mất, nhưng tôi đang muốn ra vẻ tiếc rẻ cái nhà bếp vì vừa rồi tôi bảo vệ nó ghê vậy cơ mà, vứt lại vào tay giặc thì lại lộ quá.
"Em đã chụp lại cái nhà bếp rồi. Yên tâm em sẽ làm nó đúng."
"Được thôi."
Tôi dành cả một tiếng đồng hồ để nằm trong bồn tắm, vì vài thứ gì đấy tôi muốn bỏ hết đống chuyện hôm nay cần làm. Ngay đống bài ngày trước tôi còn chưa nghe lại. Nước nóng không đạt hiệu quả cao như mọi khi. Tôi cảm thấy mình như một đứa mắc rối loạn lưỡng cực, phát điên lên khi quên là lọ toner đã dùng hết, nhưng rồi lại bị tinh dầu bạc hà xoa dịu. Cái lọ ưa thích của tôi, nếu nó hết chắc tôi sẽ buồn mất vài ngày. Bố tôi mua về từ một chuyến công tác Pháp, ông rất thích mua mấy thứ lặt vặt mang về, và tôi toàn chôm về nhà mình vì ông chẳng bao giờ nhớ những thứ mình đã mua. Sillage, một cái tên đáng để tôi trộm về, công dụng giống hệt như cái tên. Tôi không biết dịch nghĩa nào cho chuẩn vì tôi có đọc qua nó ở một quyển sách một lần. Nôm na nó gọi là mùi hương để lại, có một ai đó dùng nước hoa đi qua và đọng lại mùa hương rất lâu. Tôi thích gọi là lần hai.
Tôi quên mất chiếc điện thoại ở nhà ngoài và tôi đang cần biết chính xác mấy giờ. Sẽ không thiếu lịch sự nếu tôi chỉ mặc mỗi cái áo choàng tắm ra ngoài chứ? Nhưng nó chỉ là một câu hỏi tu từ, tôi không nên suy nghĩ nhiều như vậy. Hợp pháp đây chính là nhà tôi, hơn nữa em cũng là con trai và sẽ chẳng có gì thô lỗ ở đây ngoài em cả. Tôi mở cửa phòng và đến bếp gọi siri, phải đến ba lần, mức độ âm thanh tăng dần đều, siri trả lời tôi ở phòng khách. Lần sờ ra phía bàn tôi cũng cầm lấy được điện thoại của mình.
Tách.
Tiếng chụp ảnh vang lên và tôi biết nó không xuất pháp từ chiếc điện thoại tôi đang cầm.
"Jungkook?"
"Yeah."
"Em làm tôi giật mình đấy."
BẠN ĐANG ĐỌC
KILIG
FanfictionKilig là cảm giác "phê" tột bậc được tạo ra bởi thứ làm bạn thích chết đi được. Có thể là một bộ phim, một mối tình hoặc đơn giản là một nụ cười của ai đó, nó tự nhiên khiến bạn hạnh phúc không kiểm soát được. "Anh ấy ngọt ngào như một viên kẹo bọc...
