Tôi hầu như không thể xử lý được lòng mình. Đương nhiên không phải về buổi tối hôm tôi và Haneul làm tình, nó không có vấn đề gì, rất tốt. Nhưng rõ ràng, tôi không muốn cùng cậu làm vậy nữa. Tôi không biết, có thể tôi sợ. Do dự trở nên nhiều vì Haneul luôn muốn thân cận, tôi buộc phải lấy lý do vì khoá luận và tôi cần độ tập trung cao hơn. Tôi đoán Haneul sẽ không biết rằng tôi muốn tránh né cậu, bởi bức tường chẳng có lỗ hổng nào.
Có lẽ tôi đã rõ quyết định của mình, chỉ là tôi chưa biết nên từ chối với cậu như thế nào để ít tổn thương nhất. Vì Haneul không phải đối tượng tôi muốn làm đau hay cắt đứt tất cả. Chúng tôi rất ổn khi là bạn. Tôi chờ đến sau khi kết thúc khoá luận. Cũng sắp rồi.
Hai tuần tôi không gặp mặt cậu, và thậm chí tôi còn chuyển chỗ làm việc của tôi và Baehun về thẳng nhà mình. Bỏ qua những cơ hội giáp mặt thần kì. Chỉ chưa đầy một tuần nữa tôi sẽ đến ngày trình bày khoá luận của mình, Baehun chia sẻ về ngày anh thực hiện, hầu hết những người đáng giá đều tỏ vẻ đáng sợ. Họ sẽ chẳng cười một phút nào. Cho đến phần cuối khi họ đặt ra câu hỏi, dù câu trả lời có tốt đến mức nào thì lời tử tế nhất mà mình được nghe chính là chúc mừng bạn làm xong bài. Tôi ghét những người không niềm nở.
Mấy ngày nữa thôi, tôi sẽ kết thúc việc học của mình. Có nên đợi đến khi Jungkook hết một năm thuê nhà mới bán ngôi nhà này, hay là tôi sẽ chuyển đi luôn trong tháng sau? Biết đâu sống một mình với chó và rượu vang trên một ngọn đồi sẽ là một ý tưởng không tồi? Nhưng thật sự tôi chẳng có ý tưởng gì trong đầu. Sao lại thế nhỉ? Tôi nhớ lại lời đe doạ của Ngài Ahn, ôi đừng nhé, không không không. Tôi muốn thành một người như Haneul nói. Một nhà văn thật sự. Có lẽ tôi nên uống nhiều rượu hơn và không lãng phí điều đó để tìm một vài người đàn ông nào sau đấy.
Tiếng chuông điện thoại reo lên trước khi tôi định nấu gì đó vào cuối chiều. Nhanh chóng bắt máy, tôi nhận được một giọng nói lạ hoắc. "Cháu là Jimin phải không?"
Một bà lão già, tôi nghĩ mình sắp nhận ra. "Dạ vâng, xin hỏi bà là..."
"Ôi may mắn quá. Bà là ngoại của Bora. Cháu có thấy Bora ở đâu không? Con bé đã đi mất hút từ sáng, mà chưa từng có chuyện này xảy ra trước đây. Bà đang rất lo lắng."
"Oh, không. Cháu chưa từng gặp con bé trong hôm nay. Nếu bà cần cháu sẽ qua." Tôi cũng biết đây là chuyện bất thường vì em bé thật sự có bệnh.
"Cảm ơn cháu... Bà đã tìm nó cả buổi chiều. Còn một số điện thoại nữa trong sổ nó hay cầm, nhưng bà không thể gọi được. Cháu có biết người bạn đó của Bora không?"
Tôi đoán được rồi. "Cháu sẽ qua ngay."
Cấp tốc gọi điện cho Haneul, may mắn là cậu cũng đang ở trường, cậu hẹn tôi năm phút sau ở dưới toà. Vớ bừa vào một bộ quần áo bất kì nào mình động tay sờ đến đầu tiên, vội vàng xuống dưới. Haneul đã đứng sẵn ở sảnh chờ, cũng không hiểu sao dạo này định hình của tôi kém thật.
"Cậu đã gọi cho Alex chưa?"
Tôi rắc rối với dây an toàn. "Mình còn chẳng có số Bora."
BẠN ĐANG ĐỌC
KILIG
FanfictionKilig là cảm giác "phê" tột bậc được tạo ra bởi thứ làm bạn thích chết đi được. Có thể là một bộ phim, một mối tình hoặc đơn giản là một nụ cười của ai đó, nó tự nhiên khiến bạn hạnh phúc không kiểm soát được. "Anh ấy ngọt ngào như một viên kẹo bọc...
