59.

3.8K 341 14
                                        

Lola thất nghiệp, đó là một chuyện buồn cười, cô là một cô gái nghiện làm việc. Thậm chí có thời gian cô đã làm một lúc hai việc mà vừa đi học. Cô quyết định bỏ công việc vất vả trong nhà hàng với mức lương bèo bọt mà cô đã làm trong hai năm, tôi cho đó là một bước ngoặt lớn. Lola hơi cứng nhắc về cuộc sống của mình, có thể đây chỉ là một nhận xét chủ quan từ phía tôi khi môi trường và điều kiện của bọn tôi khác nhau. Nhưng tôi mong quyết định đó sẽ khiến cô thấy thoải mái hơn. Bên cạnh đó, Lola hiện tại rất rảnh và cô nhận lời ghi âm cho tôi hai cuốn sách, một tài liệu và một tiểu thuyết.

Vậy nên tôi dành ra cả một buổi sáng không có lịch học để đi chọn hai quyển phù hợp, vì tôi thích Lola hơn người ghi âm đợt trước. Điều đặc biệt ở đây là tôi sẽ đi một mình. Jungkook có bảo rằng em sẽ đưa tôi đi, nhưng tôi từ chối và nói cây gậy sẽ chăm sóc tốt cho mình, hẹn gặp em vào buổi trưa khi tan. Việc điều chỉnh khoảng cách rất tốt cho mối quan hệ lâu dài. Tôi nghĩ vậy.

Tiện thể đến tiệm sách, tôi đã mua thêm hai quyển sách cho Bora như kế hoạch, sau đó tôi đến Au Hasard. Vì là ngày trong tuần, tôi không nghĩ mình sẽ trùng hợp gặp Haneul. Bora rất nhớ tôi, bé con khoe rằng đã dán lại giấy cho các bức tường ở quán. Em thấy buồn vì tôi không xuất hiện và Haneul cũng chẳng thấy đâu. Tôi không biết cho nó là tin tốt hay không, nhưng nó có vẻ ổn. Bora không phải là không nhận ra sự khác thường, chỉ là con bé chẳng quan tâm bọn tôi có bên nhau hay không. Thứ duy nhất mà Bora vẫn giữ là những yếu tố nhảm nhí đáng yêu trong quyển nhật ký.

Tôi kết thúc buổi sáng độc lập bằng việc chuyển sách cho Lola. Cô ấy ngã ngửa vì độ dày của hai cuốn sách. Nhưng may mắn rằng ông chủ của cô rất hào phóng và thưởng chát rất sộp.

"Jimin, mình nhận thấy một điều khác thường?"

"Hm?"

"Mọi người nhìn cậu."

"Là sao?"

"Họ bàn tàn gì đó. Mình không biết. Rất lạ lùng là họ nhìn cậu."

Tôi biết vấn đề ở đây rồi. "À ừ. Họ đúng là có chuyện để nói."

"Có gì đó với cậu sao?"

"Yeah. Bạn trai mình lộ clip sex trên mạng."

"Oh wow... đó là một chuyện lớn đấy."

"Mình biết. Mấy giờ rồi, Lo?"

"Mmm. Mười hai giờ kém mười."

"Mình phải đi rồi. Bạn trai mình hẹn ở canteen."

"Oh, được thôi. Nhưng cậu định ra canteen một mình đấy hả?"

"Đúng rồi, tại sao không?"

"Okay. Cậu dũng cảm đấy. Đúng là sếp của mình."

Tạm biệt Lola và tôi phải đến canteen trước khi Jungkook gọi loạn ở máy tôi. Siêu năng lực duy nhất mà tôi có là tàng hình trước mắt con người, nhưng giờ tôi mất hẳn nó. Tôi trở thành tâm điểm một phần sôi nổi ở câu chuyện tán gẫu của mọi người. Cụ thể hơn nữa là có một vài cô gái đến trước bàn mà tôi đang ngồi.

"Wow. Anh là bạn trai của Jungkook sao?"

"Chắc chắn rồi, Seohyung. Mình đã thấy anh ta đi cùng đội bóng." Họ ngồi trước mặt tôi, nhưng họ đâu cần tôi trả lời. Thứ họ cần là châm chọc tôi ngay lúc này. Tôi bị bất ngờ hoàn toàn, chưa bao giờ tôi nghĩ mình một lần nữa trở thành vấn đề khiêu khích.

KILIGNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ