"Vậy cậu mua sách tặng ai?"
"Cho Bora. Mình hứa với con bé rằng mình sẽ tặng nó một quyển sách vào mỗi chủ nhật đầu tháng."
"Cậu thật tốt với con bé." Thật ra tôi không nghĩ mình tốt đến vậy. "Con bé có vẻ..."
"Hoang dã."
"Yeh."
"Con bé bị bệnh về tâm lý. Và không hoà hợp được với trường học."
"Cậu giống như một người bạn với em ấy."
"Bà cô bé bảo mình là người lạ đầu tiên cô bé kể về. Nhưng chúng tôi không phải là bạn."
"Jimin, cậu thật tốt bụng." Tôi cười trừ cho lời khen của Haneul. Sẽ rắc rối nếu chủ đề chuyển sang tôi, và Haneul chỉ là một người mới gặp. Chúng tôi đi đến tiệm sách thuận lợi. Đáng nhẽ trên đường đi tôi nên nghĩ nên tặng bé con quyển sách gì. Bây giờ đầu tôi trống trơn chẳng có ý kiến nào cả. Haneul thì rất là được, vì cậu cùng ngành với tôi, biết chắc là cậu sẽ hơn những cô nhân viên ở đây mà.
"Kẻ trộm sách thì sao?"
"Nó là một gợi ý tuyệt vời Haneul, nhưng không phải với Bora, con bé hay bị thôi miên bởi sách lắm. Kẻ trộm sách thì có quá nhiều cái chết."
"Một mình sống trong rừng?"
"Được đấy chứ." "Nhưng mà cậu làm mình thấy tội lỗi quá. Mình đã cho bé con đọc toàn cuốn về tình yêu đấy."
"Sống là yêu, Jimin. Rất bình thường mà."
"Mình nghĩ mình vấy bẩn con bé. Thậm chí khi Bora có người yêu, mình đã dặn em rằng phải nhắm mắt khi hôn."
Haneul cười sặc sụa, tôi cũng có khiếu hài hước đấy chứ, cậu ấy cười rất sảng khoái. Tôi thanh toán quyển sách và cùng Haneul ra ngoài. Trong suy nghĩ Haneul là một người ngại ngùng vậy nên tôi định mở lời kết thúc cho cuộc gặp này, nhưng tôi nhầm.
"Jimin, cậu có muốn ăn tối cùng mình không? Có một quán ăn khá ngon mới mở gần đây."
"Mình không dùng bữa cũng người lạ." Tôi không quên thói quen của mình, nhưng tôi đã có một bữa sáng lửng trưa không trọn vẹn. "Nhưng mình mới phá bỏ nó gần đây rồi. Vậy nên, yeah."
"Thật tuyệt vời, Jimin."
Haneul là một người bạn mới của tôi, cậu ấy có vẻ tử tế. Chắc vì học cùng ngành nên cậu ấy không bị nhàm chán bởi những chuyện mà tôi có thể nói được. Cậu ấy bắt đầu dẹp sự ngại ngùng sang một bên, thay vào đó là nụ cười ngọt ngào của mình. Chúng tôi lại bắt đầu với Ragnarok. Haneul bộc lộ ra sự tử tể nhất mà tôi từng thấy. Đáng nhẽ nếu cậu bắt chuyện với tôi sớm hơn, không đời nào tôi cho Jungkook vào nhà của mình. Haneul hợp với tôi hơn nhiều.
"Jimin?" Đừng trùng hợp như vậy chứ. Jungkook lại chui từ đâu ra vậy, tôi đã xác định là sẽ không gặp em thêm lần nào vào hôm nay.
"Bạn cậu sao, Min?"
"Yea." Tôi trả lời cho có.
"Tôi sống cùng nhà với anh ấy."
BẠN ĐANG ĐỌC
KILIG
FanfictionKilig là cảm giác "phê" tột bậc được tạo ra bởi thứ làm bạn thích chết đi được. Có thể là một bộ phim, một mối tình hoặc đơn giản là một nụ cười của ai đó, nó tự nhiên khiến bạn hạnh phúc không kiểm soát được. "Anh ấy ngọt ngào như một viên kẹo bọc...
