Trước lời đề nghị của Areum tôi cũng hơi ngạc nhiên một chút. Cô nàng quàng tay qua cổ tôi. Mùi nước hoa quyến rũ, tôi sẽ là một gã tồi tệ nếu không chiều chuộng một thiên thần như vậy. Chính xác cô sẽ là người con gái thứ hai mà tôi hôn, người đầu là Solyn. Đặt tay lên đùi, tay phải lên eo, Areum mặc áo croptop, tay tôi chạm hẳn vào da thịt mềm mại của cô. Nhưng cũng không có gì phản kháng, chắc cô thấy yên tâm vì tôi gay. Areum chủ động, tất cả người trong cuộc đời tôi đều chủ động, có lẽ tôi phải thay đổi đi chút. Tôi ấn ngược lại, cô lùi tựa vào ghế. Môi cô rất mềm mại, đôi ngực cọ lên cũng thật thích. Areum đường nét hơn Solyn ngày đó. Tiếng xung quanh rú ầm lên. Cho đến khi cô rên rỉ một tiếng rất nhỏ, tôi nghĩ mình đã hoàn thành nhiệm vụ. Bỏ Areum ra rồi cười.
"Không làm đau cậu chứ?"
"Fuck, cậu đã ở đâu suốt cuộc đời mình thế Jimin?" Areum sung sướng, tươi cười nói. Cô khoác lên vai tôi từ đằng sau. "Chúa ơi, tôi yêu chàng trai này mất rồi."
Sau đó họ bắt đầu quay lại cuộc nói chuyện, những câu chuyện không thể nhảm nhí hơn. Tôi không hiểu sao trò Truth or Dare luôn như một truyền thống của mọi bữa tiệc, nhưng có thể nó là một hình thức chuốc rượu trá hình. Tôi không phải mẫu người có nhiều bí mật, thật phiền phức khi ai đó nắm được nhược điểm của mình. Nhưng vài lý do mang tính chất tình cảm bạn bè, tôi phải uống hết thay cả phần của Solyn, cô nói người yêu cô sẽ buồn nếu biết cô uống rượu nhiều. Solyn liên tục đưa cho tôi những cốc đỏ truyền thống, xong mọi người chơi PS4 hoặc Just Dance gì đấy và tôi ngồi hút thuốc.
Ôi trời căn nhà thì rất to, Solyn dẫn tôi ra đằng sau vườn, cả đám tập trung ngoài này. Ồn ào rất chuẩn mực, tôi đoán hẳn phải rất nhiều người dùng thuốc. Tôi luôn là bạn nhảy cố định của Solyn trước khi cô biến mất với anh trai nào đấy ở bữa tiệc. Chúng tôi nhảy, nhảy, uống rượu, rồi lại nhảy, điếu thuốc cứ phì phò trên miệng. Cũng thật lâu không có cảm giác này. Những bài nhạc Indie, Solyn và tôi lắc lư cũng hát theo bài nhạc. Cô say rồi, chẳng còn biết điều gì nữa, và tôi cũng vậy. Tôi đã từng hát bài này cùng Sol.
...
All the other kids with the pumped up kicks
You'd better run, better run, out run my gun
All the other kids with the pumped up kicks
You'd better run, better run, faster than my bullet
All the other kids with the pumped up kicks
You'd better run, better run, out run my gun
All the other kids with the pumped up kicks
You'd better run, better run, faster than my bullet
...
Tôi cũng không biết từ lúc nào mà Solyn lạc khỏi tôi, có lẽ cô đã ngã vào một chỗ nào đó. Còn tôi thì quá mệt và bắt đầu phải dừng lại. Trở lại vào trong thì chắc hẳn sẽ không còn chỗ trống của sofa. Cũng một phần là đầu tôi quay cuồng chẳng thể nhớ đường vào nhà. Tôi đến một góc vườn. Ai đó đã nhét vào tay tôi một cây kẹo mút, mong không phải ma tuý vì tôi sẽ ăn nó. Còn quá trẻ để đi tù. Tôi chỉ ngồi ngậm kẹo, trên bãi cỏ được cắt bằng phẳng, ngôi nhà đến mà giàu, ngay cả thảm cỏ cũng êm như đệm vậy. Chẳng bù ông bố kiệt sỉ, suốt ngày tỏ ra giỏi giang, cắt lởm chởm đến xấu lên được. Kể ra nhà tôi cũng khá bình dị, cũng có thể là một thói quen vì xuất thân ở gia thế bình thường. Ông bố trước cũng học đại học, cùng ngành văn học với mẹ, nhưng lại chéo sang kinh doanh. Lạ lùng.
BẠN ĐANG ĐỌC
KILIG
FanfictionKilig là cảm giác "phê" tột bậc được tạo ra bởi thứ làm bạn thích chết đi được. Có thể là một bộ phim, một mối tình hoặc đơn giản là một nụ cười của ai đó, nó tự nhiên khiến bạn hạnh phúc không kiểm soát được. "Anh ấy ngọt ngào như một viên kẹo bọc...
