40.

4K 377 31
                                        

Cuối tuần, Haneul phải qua toà soạn vì một số vấn đề bất cập xảy ra, bình thường cậu không cần đến đó. Vậy nên chiều tôi đến Au hasard một mình, cũng trùng hợp Alex không đến được, vậy nên tôi ngồi dạy Bora đánh piano. Con bé không đòi hỏi gì ngoài bài hát chúc mừng sinh nhật, tức là bé chỉ muốn học vẹt. Tôi nói với Haneul là tôi ổn và sẽ trở về nhà mình. Nhưng tôi lại không muốn về trước bữa tối vì tôi không muốn nấu ăn cho bất kì ai trong nhà. Vậy nên tôi đã rủ Solyn qua nhà Hwaso tụ tập.

Tôi không hay đến nhà Solyn lắm vì cô ở với gia đình, mặc dù họ cũng rất là quý tôi. Hwaso thì có nhà riêng ở gần trung tâm, căn nhà đó là quà sinh nhật mười tám tuổi, cũng có thể nói đó là niềm tự hào của cậu vì cậu thích gây ấn tượng với các cô gái. Khi tôi đến nơi thì Solyn đã có ở đó. Chờ tôi đến là mọi người bắt đầu đặt pizza và gà cho bữa tối. Solyn tâm sự rằng cô bắt đầu thấy vài điều lạ từ người bạn trai lớn tuổi của cô. Cảm tưởng như cô sắp tìm được gì đó nhưng nhận lại là tuyệt đối sạch sẽ. Tôi về phe cô vì tôi tin vào giác quan của phụ nữ. Ví dụ như rằng ngày trước, đài truyền hình báo rằng trời sẽ nắng nhưng mẹ tôi lại dặn hãy cầm theo ô, và y như rằng trời hôm đó đổ mưa. Kì diệu cực kì. Từ đó tôi không bao giờ lộn xộn với người phụ nữ nào.

Như mọi người đều biết, tôi không thể xem trọn vẹn một bộ phim theo đúng nghĩa. Công việc của tôi chỉ là ngồi và giả vờ còn chuẩn hơn cả trong phim. Nhưng Hwaso và Solyn thì là ai chứ, hai con quỷ của đời tôi, không nghi ngờ gì là họ biết sắp xếp cho thoả đáng. Họ chọn vài bộ phim ma, kinh dị, thứ duy nhất có thể tác động đến tôi. Thậm chí tôi còn luôn làm rơi bỏng chỉ vì tiếng động mạnh. Nhưng mà cái tệ nhất thì không chỉ dừng ở đấy, đỉnh cao hơn là cái tiếng chuông gọi cửa. Tôi giật mình và có linh cảm không mấy tốt. Trong lúc Hwaso ra mở cửa, tôi cầu nguyện trong lòng, Chúa giúp con, không phải em, con sẽ đi nhà thờ và làm tình nguyện vào ngày mai. Hơi nhầm rồi Park Jimin ạ, Chúa ghét cái mông dối trá của cậu rồi nhé. Tôi nghe tiếng em và Hwaso đùa giỡn ngoài cửa, quay sang thì thầm hỏi Solyn đang ngồi dưới thảm.

"Jungkook làm gì ở đây vậy?"

"Hỏi Hwaso ý. Sao mà biết được." Cô tiếp tục cắn giòn cục bỏng, lướt tìm bộ phim trên tivi.

"Sao vậy?" Hwaso trở lại.

"Jimin hỏi sao Jungkook ở đây?" Tôi đã định giấu câu hỏi đấy, Solyn thì chẳng quan tâm điều gì.

"À, mình bảo là cậu qua nhà mình chơi, cậu ấy có việc gần đây nên mình đã rủ đến cùng. Cậu không muốn sao, Min?"

"Làm gì có chuyện đó."

"Đằng nào cậu ấy cũng cùng nhà, sẽ an toàn hơn nếu về cùng."

"Thật ra mình định đến nhà Haneul, cậu ấy bận việc gần đây."

Không, tôi làm gì có, lý do tôi ở đây chính là lúc tôi về nhà mở cửa và đi thẳng vào phòng mình, nhưng hiện tại thì sao, chúng tôi cùng trên một cái ghế sofa. Trái ngược với hai người trên ghế, thì Solyn và Hwaso cãi nhau ở dưới thảm vì việc chọn phim.

"Tại sao chúng ta không xem phim gì đó... hành động chẳng hạn?". Đó là gợi ý, vì tôi không muốn dùng từ cầu xin.

KILIGNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ