69.

3.9K 340 58
                                        

Knock knock. "Jimin."

Tiếng cô Yong gọi ngoài cửa, với đợt gõ cửa ngắt quãng. Tôi biết chắc hẳn mình đã ngủ liền đến bữa trưa. Nhưng không, em vẫn đang ở đây, khuôn mặt của em toàn bộ trong người tôi. Quên mất em đã có một chuyến đi dài vào ngày hôm qua. Em cũng bắt đầu ngọ nguậy vì tiếng động. Làm sao bây giờ, em đã ngủ say rồi quên về phòng.

"Con đây."

"Bữa trưa sắp xong rồi. Con hãy dậy dùng bữa nhé."

Tôi mất vài giây để định thần lại. "V-Vâng... Con sẽ xuống khi con tắm xong."

"Bảo cả với vị khách của chúng ta nữa nhé."

Em ôm chặt tôi, vùi mặt vào ngực tôi, vắt một chân qua. Tôi vuốt lên mái tóc mềm mượt, hít lên nó. Ranh mãnh của em, có thể em đã tính toán cả rồi. Em ý thức về giấc ngủ tốt hơn tôi rất nhiều, mặt trời đã thẳng hàng với hàng cây, tôi không nghĩ em đã chưa thức dậy trước đó. Tôi nhớ về đêm qua, mặt tôi đỏ hết lên. Em hôn lên ngực.

"Em nghĩ họ đã biết."

Đó vốn là chủ ý của em mà. "Chỉ là sớm muộn thôi."

"Jimin, nhìn kìa, người yêu cũ của anh thật may mắn. Xem một màn nóng bỏng hoàn toàn miễn phí."

"Bánh Quy, quên chuyện đó đi..."

Em nhất quyết đòi gỡ nó xuống, thôi thì một công đôi việc. Tôi bắt em ngó ra để thám thính, qua phòng em trước để lấy đồ, và em quên bàn chải của mình. Ôi trời, tôi mà có bệnh truyền nhiễm gì, thì em đi theo đúng nghĩa luôn. Người trẻ tuổi luôn ngu ngốc. Ở đây, không giống như nhà tôi, mỗi tầng chỉ có một phòng tắm nằm vuông góc giữa phòng tôi và phòng này. Em đi trước, để hai tay ra phía sau cho tôi nắm lấy. Tôi đoán được bước đi của cao bồi.

"Thôi nào. Em hư quá." Tôi ngăn em sờ loạn. "Xem này, em có tý râu rồi đấy. Muốn tôi cắt cho em không?"

Em bế tôi ngồi lên bệ, chính mình chèn vào giữa hai chân. Vì em đáng yêu, tôi chẳng thể ngăn mình đặt nụ hôn lên đó. Đề nghị một bất động, đừng đùa với bất kì loại dao nào, tôi lại càng chẳng phải một chiếc máy cạo râu chuyên dụng. Trước khi đấy, tôi đốt sáp thơm như thường lệ trong khi em nói rằng gia đình tôi rất thích đầu tư vào phòng tắm, không phủ nhận, chúng tôi tôn trọng nghi thức này.

"Em chỉ có một yêu cầu thôi. Hãy nhẹ nhàng với trái tim em."

Tôi bật cười, hai tay vẫn cố bôi kem nhoe nhoét lên quanh miệng em. Tôi nghĩ mình nên làm việc này nhiều hơn, luyện tập tạo hoàn hảo. "Em nghĩ tôi làm gì với tim em? Ăn nó à? Tôi có thích cái tên Khaleesi và rồng."

"Cái đó thì không nằm trong vùng kiểm soát của em. Mọi thứ em có thể làm là năn nỉ anh thôi."

Em làm tôi vui với muôn kiểu nịnh nọt. Tôi bị dính một ít kem lên mặt khi cố hôn em, tôi chậm rãi nhoẻn nụ cười và làm mặt khó hiểu. "Tại sao lại là tôi? Kiểu như em có thể chọn rất nhiều người khác. Nhưng sao lại là tôi?"

"Em không biết, J. Em không biết câu trả lời này. Tất cả em nhận biết được, nếu không phải anh thì chẳng là ai khác."

Nỗi sợ chỉ là thứ ta tưởng tượng. Tôi có thể nói gì đây? "Nào, bây giờ hãy im lặng đi. Không tôi sẽ cắt vào mặt trước tim em đấy."

KILIGNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ