"J, cậu đi đâu vậy?". Solyn gọi với tôi lại sau buổi học.
"Mình có hẹn với Haneul."
Tôi đã nói rằng mình muốn nói chuyện với Haneul từ tối qua. Ngay lúc bước ra khỏi cửa, cậu đã chờ tôi ở đó.
"Hey."
"Oh.... Neul, chúng ta hẹn ở sân bóng." Tôi giật mình.
"Mình biết cậu khó khăn trong việc tìm đường ra đấy. Đằng nào mình cũng tan trước." Haneul bám vào tôi và đẩy đi. Mọi phút giây ở bên cạnh Haneul, tôi cảm thấy cậu luôn vun đắp cho tôi bằng những sự quan tâm cần mẫn, có thể một phần là do mắt, nhưng hơn hết tôi đoán là cậu yêu tôi. Tôi có cảm giác cậu luôn ngắm nhìn tôi mọi lúc, một Jimin nữa trong mắt cậu. Những lần gần gũi không bao giờ vô nghĩa.
"Ăn gì đó nhé?"
"Không. Mình muốn nói chuyện. Một thứ nghiêm túc đấy." Tôi từ chối, và cậu cũng nhận ra gì đấy, không hề hỏi gì sau đó. Bằng sự dẫn dắt tài tình, năm phút sau tôi và Haneul ngồi vào bộ bàn ghế nào đó ở sân trường, tôi không biết tý nữa mình sẽ rời khỏi đây kiểu gì, vì biết sẵn tôi sẽ một mình lúc quay trở về.
Tôi không biết mình sẽ nên bắt đầu như thế nào, nhưng sẽ thật kỳ quặc nếu tôi im lặng. Trong lúc đó, Haneul để tay trên mặt đùi, với cả một trời vui vẻ.
"Cậu căng thẳng. Có chuyện gì sao?"
Tôi hụt một hơi, vì cậu ấy cứ ấm áp như vậy. Trong đầu tôi đã thầm xin lỗi cậu, từ suy nghĩ lại chèn lên. Chống tay lên chiếc bàn gỗ nhiều rãnh, tôi vuốt mái tóc trong sự khó khăn.
"Haneul... mình không thể tiếp tục được..."
Cậu tiến gần đến. "Cái gì cơ?
"Chúng ta không thể, Haneul ạ."
Ngón tay cậu cứng ngắt trên đùi tôi, những ngón tay không còn mềm mại. Tôi ghét cảm giác này, hết lần này đến lần khác tôi luôn làm đau những con người đối xử tốt với mình. Giọng cậu thẫm lại. "Jimin, đừng nói cậu đang cố chia tay mình nhé?"
Trong sự hỗn loạn, tôi nói thật ngắn. "Phải, Haneul."
"Oh." Cậu bắt phải cơn ngạc nhiên. "Tại sao? Chúng ta có gì sao? Hay mình làm sai ở đâu?"
"Không. Không, Haneul. Cậu là chàng trai tuyệt vời nhất mình từng gặp. Nhưng vấn đề là nằm ở mình...."
"Mình có thể sửa vấn đề đó không? Kiểu như. Cậu biết đấy. Mình ở ngay đây."
Cái gì với Haneul vậy, cậu đáng nhẽ phải hét vào mặt tôi hay lôi tôi ra sông Hàn rồi giục đầu xuống đó, tôi sẵn sàng để đón nhận tất cả cơn thịnh nộ từ phía cậu. Nhưng hãy xem cách cậu làm.
"Cậu không thể. Mình xin lỗi."
"Ôi Chúa ơi, Min, cậu nói điều gì khác hơn được không? Mình đang điên người lên vì không hiểu mọi chuyện. Cậu gọi chúc mình ngủ ngon vào tối qua rồi hiện tại cậu muốn kết thúc mọi thứ. Nó thật là nhảm nhí."
Thật nực cười, tôi biết mình tồi tệ như nào mà. "Mình không biết diễn tả như thế nào. Nhưng mình nghĩ tốt hơn nên dừng mọi chuyện lại."
BẠN ĐANG ĐỌC
KILIG
FanfictionKilig là cảm giác "phê" tột bậc được tạo ra bởi thứ làm bạn thích chết đi được. Có thể là một bộ phim, một mối tình hoặc đơn giản là một nụ cười của ai đó, nó tự nhiên khiến bạn hạnh phúc không kiểm soát được. "Anh ấy ngọt ngào như một viên kẹo bọc...
